<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom"
      xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" 
      xml:lang="vn">
<title>HỒ HUY SƠN</title> 
<link rel="alternate" type="text/html" href="http://hohuyson.vnweblogs.com" /> 
<link href="http://hohuyson.vnweblogs.com/rss/atom/1080" rel="self" type="application/rss+xml" />
	 
	<updated>2009-06-23T00:50:11+14:00</updated> 
<generator>lifetype-1.2.11_r7114</generator> 
<id>http://hohuyson.vnweblogs.com/rss/atom/1080</id>
 
<rights>Copyright (c) hohuyson</rights> 
  
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2009-06-23:165771</id>
 <title>Chùm thơ Dự thi trên Văn nghệ quân đội số 21 (Tháng 6/2009)</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hohuyson.vnweblogs.com/post/1080/165771" /> 
  
 <updated>2009-06-23T00:50:11+14:00</updated> 
 <summary type="text">   Viết sau l&amp;uacute;c kẹt xe           Bố đ&amp;atilde; về nh&amp;agrave; sau lần kẹt xe ở ng&amp;atilde; tư T&amp;ocirc;n Đức Thắng - La Th&amp;agrave;nh Kh&amp;ocirc;ng dễ d&amp;agrave;ng g&amp;igrave; ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hohuyson</name> 
</author> 
<dc:subject>
Thơ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hohuyson.vnweblogs.com"> 
    Viết sau l&uacute;c kẹt xe           Bố đ&atilde; về nh&agrave; sau lần kẹt xe ở ng&atilde; tư T&ocirc;n Đức Thắng - La Th&agrave;nh Kh&ocirc;ng dễ d&agrave;ng g&igrave; Chen Lấn Nh&iacute;ch Kh&oacute;i bụi Xăng xe ... Nhưng rồi bố đ&atilde; về nh&agrave;.             Con y&ecirc;u ạ! Đ&acirc;y kh&ocirc;ng phải lần kẹt xe đầu ti&ecirc;n Cũng kh&ocirc;ng phải lần đầu bố nghĩ về n&oacute; Ch&iacute;nh l&agrave; tương lai của con Khi một ng&agrave;y n&agrave;o đ&oacute; con sẽ ch&agrave;o đời v&agrave; sống c&ugrave;ng bố mẹ.      Bố sẽ c&ugrave;ng mẹ đưa con đi chơi Những nơi con th&iacute;ch Bố sẽ đưa con đến trường Từ đ&acirc;y con c&oacute; kiến thức            Con y&ecirc;u ơi! Bố đ&atilde; nghĩ thật nhiều về tương lai của con Kh&ocirc;ng &iacute;t lần bố cảm thấy hoang hoải Sẽ ra sao khi bố đưa con đi học muộn v&igrave; tắc đường Những chỗ con chơi, người xe chen lấn. Tiếng c&ograve;i xe v&agrave; cả những tiếng chửi đổng M&agrave; cục cưng của bố th&igrave; b&eacute; nhỏ v&ocirc; c&ugrave;ng!             C&oacute; một điều rất thật l&agrave; cảm gi&aacute;c của bố ch&acirc;ng l&acirc;ng Khi nghĩ đến một ng&agrave;y con sẽ ở cạnh bố v&agrave; mẹ Con y&ecirc;u ơi! Cho d&ugrave; cuộc sống c&oacute; như thế n&agrave;o Th&igrave; bố v&agrave; mẹ vẫn chờ đ&oacute;n con Về đ&acirc;y v&agrave; ở lại c&ugrave;ng bố mẹ, con nh&eacute;!          Gi&atilde;i b&agrave;y         Anh của người đ&agrave;n &ocirc;ng h&ocirc;m nay Vai kh&ocirc;ng u Bắp kh&ocirc;ng nở Chỉ c&oacute; tr&aacute;i tim l&agrave; rộng lớn Chỉ c&oacute; lời n&oacute;i l&agrave; ch&acirc;n thật Kh&ocirc;ng biết những lời cho l&aacute; h&aacute;t, hoa cười Kh&ocirc;ng biết trao em những lời dịu lưỡi ngọt m&ocirc;i Người miền Trung   - anh - lời thẳng như ruột ngựa Nhưng anh biết nắm tay em khi m&ugrave;a trở lạnh...            Em biết kh&ocirc;ng C&acirc;u chuyện d&agrave;i về những con chữ c&oacute; thể kh&ocirc;ng l&agrave;m em vui Nhưng anh đ&atilde; từng xem ch&uacute;ng l&agrave; điểm tựa Giống như em Đ&atilde; ở b&ecirc;n anh sau những ng&agrave;y d&agrave;i bất tận H&agrave; Nội buồn hơn ở qu&ecirc;!             Th&ocirc;ng th&ecirc;nh một nẻo về Anh muốn được c&ugrave;ng em đi tr&ecirc;n con đường dậy hương hoa sữa Ch&uacute;ng m&igrave;nh rất y&ecirc;u m&ugrave;a thu Cả anh v&agrave; em đều tan ra trong m&ugrave;i hương dịu ngọt Bất chấp những cơn gi&oacute; l&ugrave;a      Được kh&ocirc;ng em? Đơn giản chỉ l&agrave; nụ cười mọng như b&ocirc;ng hoa mới nở Để anh thấy ấm hơn trước gi&oacute; chớm m&ugrave;a Những c&acirc;u thơ th&ocirc;i kh&ocirc;ng c&ograve;n đơn độc Ch&uacute;ng m&igrave;nh y&ecirc;u nhau kể từ l&uacute;c n&agrave;y, được chưa?!    
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2009-05-27:158663</id>
 <title>Bài viết về Ngày lạ</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hohuyson.vnweblogs.com/post/1080/158663" /> 
  
 <updated>2009-05-27T01:09:43+14:00</updated> 
 <summary type="text">&amp;nbsp;    Ch&amp;acirc;n th&amp;agrave;nh cảm ơn c&amp;ocirc; nhiều, c&amp;ocirc; nh&amp;eacute;! Sau n&amp;agrave;y ra trường, em sẽ nhớ c&amp;ocirc; lắm &amp;yacute;! Hi hi Đ&amp;acirc;y l&amp;agrave; b&amp;agrave;i viết ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hohuyson</name> 
</author> 
<dc:subject>
Thơ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hohuyson.vnweblogs.com"> 
 &nbsp;    Ch&acirc;n th&agrave;nh cảm ơn c&ocirc; nhiều, c&ocirc; nh&eacute;! Sau n&agrave;y ra trường, em sẽ nhớ c&ocirc; lắm &yacute;! Hi hi Đ&acirc;y l&agrave; b&agrave;i viết về cuốn Ng&agrave;y lạ m&agrave; c&ocirc; chủ nhiệm lớp đ&atilde; ưu &aacute;i viết cho m&igrave;nh. Kh&ocirc;ng ngờ c&ocirc; m&igrave;nh t&agrave;i giỏi vậy! :D C&ocirc;ng việc ch&iacute;nh của c&ocirc; m&igrave;nh l&agrave; l&agrave;m gi&aacute;o vụ, nhưng b&ecirc;n cạnh đ&oacute; c&ocirc; m&igrave;nh c&ograve;n l&agrave;m thơ, s&aacute;ng t&aacute;c truyện ngắn, ph&ecirc; b&igrave;nh. V&agrave; lần n&agrave;y l&agrave; giới thiệu cho cuốn Ng&agrave;y lạ. Hi hi. C&ocirc;ng nhận, lớp m&igrave;nh cả c&ocirc; cả tr&ograve; đều giỏi nhỉ! :D           Thế giới... &quot;Ng&agrave;y lạ&quot;     (Đọc tập thơ Ng&agrave;y lạ, Hồ Huy Sơn, NXB Hội Nh&agrave; văn 2009)           Một ng&agrave;y n&agrave;o đ&oacute;, t&ocirc;i chợt buồn chợt vui, chợt nghĩ ngợi xa x&ocirc;i qu&atilde;ng d&agrave;i qu&atilde;ng ngắn, rồi cảm thấy m&ocirc;ng lung, thấy con đường trước mắt xa ng&aacute;i. T&ocirc;i giật m&igrave;nh: Rỗng! Nhạt!....Kh&ocirc;ng! T&ocirc;i đ&atilde; c&oacute; cả một thế giới m&ecirc;nh m&ocirc;ng. C&oacute; mẹ cha y&ecirc;u thương từ c&acirc;u h&aacute;t. C&oacute; tuổi thơ chuồn chuồn c&otilde;ng nắng. C&oacute; tiếng tr&acirc;u&nbsp; chia cỏ ngọ..     ọ. ơi. C&oacute; những cơn mưa r&agrave;o tr&ecirc;n c&aacute;nh đồng gi&oacute; L&agrave;o nắng nỏ. T&ocirc;i trở về đầy ắp một qu&ecirc; hương! Rồi t&ocirc;i lại trở về t&ocirc;i phố thị. Ng&agrave;y đi m&atilde;i vừa lạ vừa quen!     Đ&oacute; l&agrave; những cảm x&uacute;c của t&ocirc;i khi đọc  Ng&agrave;y lạ  của Hồ Huy Sơn. Một cảm x&uacute;c bị l&ocirc;i cuốn mạnh như ch&iacute;nh t&ocirc;i đ&atilde; sinh ra từ thế giới thơ của anh. Đ&oacute; l&agrave; điều kỳ diệu của văn chương, của tập thơ.    Đ&atilde; l&acirc;u, t&ocirc;i mới được đọc một tập thơ c&oacute; cảm x&uacute;c trong s&aacute;ng, đằm thắm hồn qu&ecirc; đến thế. Mỗi c&acirc;u thơ như ngọn cỏ bứt l&ecirc;n từ mảnh đất qu&ecirc;: day dứt, nhớ thương, đau đ&aacute;u, da diết.     Tập thơ gồm ba mươi s&aacute;u b&agrave;i, với hai mảng ch&iacute;nh: mảng viết về qu&ecirc; hương với những đặc trưng rất ri&ecirc;ng của miền qu&ecirc; xứ Nghệ: gi&oacute; L&agrave;o, b&aacute;t canh chua, c&aacute;nh đồng... V&agrave; mảng kia l&agrave; nơi phố thị. Tuy nhi&ecirc;n c&oacute; sự trở đi trở lại giữa hai kh&ocirc;ng gian. C&oacute; những b&agrave;i lấy cảm x&uacute;c nơi đ&ocirc; thị rồi lại c&oacute; sự trở về hoặc vụt tho&aacute;ng qu&ecirc; hương. Ở kh&ocirc;ng gian đ&ocirc; thị cũng vậy. Hai chiều kh&ocirc;ng gian Qu&ecirc; - Phố thị như một vệt s&aacute;ng d&agrave;i trở đi trở lại trong thơ anh. N&oacute; như một đường thẳng đ&aacute;y của một tam gi&aacute;c. Ở giữa hai chiều kh&ocirc;ng gian ấy t&aacute;c giả đ&atilde; dựng l&ecirc;n một đỉnh cao, một kh&ocirc;ng gian mới, một điểm nh&igrave;n mới. Đấy ch&iacute;nh l&agrave; kh&ocirc;ng gian thơ, kh&ocirc;ng gian của nghệ thuật, của Ng&agrave;y lạ. N&oacute;i một c&aacute;ch kh&aacute;c, từ trải nghiệm, từ những miền kh&ocirc;ng gian kh&aacute;c nhau, Sơn đ&atilde; x&acirc;y dựng l&ecirc;n một thế giới nghệ thuật ri&ecirc;ng. Thế giới vừa lạ vừa quen. Thế giới c&oacute; tất cả những g&igrave; đ&atilde; thường trực v&agrave; giờ nh&igrave;n lại, &nbsp;nhận thức lại, soi chiếu lại, kh&aacute;m ph&aacute; hơn chiều s&acirc;u, theo sự biến đổi kh&ocirc;ng ngừng của sự vật, con mắt của nh&agrave; thơ, theo cảm thức hiện đại của thế hệ trẻ 8X. &nbsp;    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Viết về qu&ecirc; hương, Hồ Huy Sơn viết rất nhiều về c&aacute;nh đồng. C&aacute;nh đồng qu&ecirc; đ&atilde; gắn b&oacute; th&acirc;n thiết với cậu b&eacute; mục đồng những ng&agrave;y chăn tr&acirc;u cắt cỏ. Sơn đ&atilde; viết: &nbsp;&quot; T&ocirc;i sinh ra từ c&aacute;nh đồng/Th&igrave; t&ocirc;i l&agrave;m thơ về c&aacute;nh đồng &quot;. (Bản năng).    C&aacute;nh đồng trong thơ Sơn đầy ắp những h&igrave;nh ảnh quen thuộc: tiếng s&aacute;o diều r&eacute;o ran, tiếng tr&acirc;u gọi bạn chia cỏ. Nơi đ&oacute; c&oacute; tuổi thơ đi tr&ecirc;n những thửa ruộng chật hẹp, c&oacute; &quot;s&oacute;ng l&uacute;a x&ocirc; nghi&ecirc;ng những nếp nhăn định mệnh&quot;.     Nhưng thật kỳ diệu, c&aacute;nh đồng qu&ecirc; khắc nghiệt cằn cỗi ấy lại ủ mầm gieo hạt cho c&aacute;nh đồng thơ, c&aacute;nh đồng chữ nghĩa văn chương của cậu b&eacute; mục đồng: &quot; V&agrave; mỗi ng&agrave;y c&aacute;nh đồng lại th&iacute;t chặt lấy t&ocirc;i/Ủ mầm hạt th&oacute;c/Đến một ng&agrave;y kh&aacute;c/Hạt th&oacute;c cựa m&igrave;nh th&agrave;nh những hạt thơ &quot;. (Đồng vọng)    N&oacute;i về qu&ecirc; hương, Sơn lu&ocirc;n nhắc đến h&igrave;nh ảnh mẹ lam lũ kh&oacute; nhọc d&atilde;i nắng dầm mưa tr&ecirc;n c&aacute;nh đồng. Người mẹ ấy cũng như bao người mẹ kh&aacute;c, đ&atilde; vượt l&ecirc;n số phận để giữ lửa t&igrave;nh thương cho ng&ocirc;i nh&agrave;: &quot; Chỉ mẹ vẫn nồng n&agrave;n y&ecirc;u thương/Cặm cụi canh cua c&aacute; đồng kho khế &quot;.(Về qu&ecirc;)    Trong b&agrave;i viết &quot;C&ograve;n duy&ecirc;n, t&ocirc;i c&ograve;n viết&quot; Sơn đ&atilde; t&acirc;m sự rất thật: &quot;T&ocirc;i chẳng biết l&agrave; m&igrave;nh đ&atilde; ăn bao nhi&ecirc;u t&ocirc;m,c&aacute;, ốc... được bắt l&ecirc;n từ s&ocirc;ng. Chỉ biết l&agrave; trong d&ograve;ng m&aacute;u ng&agrave;y ng&agrave;y đang lưu chuyển, c&oacute; những thứ d&acirc;n d&atilde; kia. Sau n&agrave;y t&ocirc;i c&oacute; l&agrave;m thơ nhiều về l&agrave;ng qu&ecirc;, về c&aacute;nh đồng, b&ocirc;ng l&uacute;a, củ khoai... để trả cho m&oacute;n nợ đ&oacute;. Nhưng v&igrave; đ&acirc;y l&agrave; m&oacute;n nợ &acirc;n t&igrave;nh n&ecirc;n c&oacute; lẽ chẳng bao giờ t&ocirc;i trả được&quot;. Sự băn khoăn ấy c&ugrave;ng những cảm x&uacute;c sau những lần về thăm qu&ecirc; &quot;Chẳng d&aacute;m nghĩ một ng&agrave;y kh&ocirc;ng về nữa&quot;, &quot;Con đi về nh&agrave; mới thấy thương cha mẹ nhiều hơn&quot;, m&agrave; t&acirc;m hồn thơ mới c&oacute; chốn để đi về, mới c&oacute; c&aacute;nh đồng m&ecirc;nh m&ocirc;ng để ấp ủ những m&ugrave;a thơ nẩy hạt đ&acirc;m b&ocirc;ng.    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;Ra khỏi miền k&yacute; ức về qu&ecirc;, Sơn lại trở về th&agrave;nh phố, trở về với thế giới chật hẹp của m&igrave;nh: &quot;Thế giới của t&ocirc;i/ Căn ph&ograve;ng chưa đầy mười m&eacute;t vu&ocirc;ng&quot;. Nhưng cũng thật lạ. Ở kh&ocirc;ng gian n&agrave;o d&ugrave; rộng lớn m&ecirc;nh m&ocirc;ng hay chật hẹp &quot;mười m&eacute;t vu&ocirc;ng&quot; th&igrave; Sơn cũng tạo cho m&igrave;nh một thế giới ri&ecirc;ng. Thế giới của miền thơ, c&acirc;u chữ cứ sinh s&ocirc;i, hạt thơ cứ nảy mầm từ kh&ocirc;ng gian ấy: &quot; Thế giới của t&ocirc;i/Những con&nbsp; chữ&nbsp; cựa quậy/Chờ ng&agrave;y sinh s&ocirc;i/Ch&uacute;ng ph&ocirc;i thai từ tr&aacute;i tim t&ocirc;i... &quot;. (Thế giới của t&ocirc;i)    Ở kh&ocirc;ng gian qu&ecirc;, Sơn thoả sức m&ecirc;nh m&ocirc;ng tr&ecirc;n những c&aacute;nh đồng b&aacute;t ng&aacute;t, cảnh vật cứ ăm ắp hiện ra trong những c&acirc;u thơ th&igrave; ở kh&ocirc;ng gian đ&ocirc; thị c&oacute; sự b&oacute; hẹp lại. Thay thế v&agrave;o đ&oacute; l&agrave; những cảm thức chiều s&acirc;u về thời gian c&ugrave;ng những suy tư, băn khoăn trước t&igrave;nh y&ecirc;u, trước cuộc sống, trước con đường m&igrave;nh đ&atilde; lựa chọn.     Ch&uacute;ng ta thường cảm nhận thời gian theo từng bước đi của thi&ecirc;n nhi&ecirc;n, theo quy luật tuần ho&agrave;n xu&acirc;n, hạ, thu, đ&ocirc;ng; theo từng th&aacute;ng, từng năm, theo thời lượng. Thơ hiện đại kh&ocirc;ng theo quy luật n&agrave;y. Trong thơ, thời gian lu&ocirc;n c&oacute; sự biến đổi, lu&ocirc;n đồng hiện theo t&acirc;m cảm của t&aacute;c giả. Trong thế giới thơ  Ng&agrave;y lạ , Hồ Huy Sơn cũng đ&atilde; bắt kịp được cảm thức thơ hiện đại. Anh đ&atilde; x&acirc;y dựng c&otilde;i thời gian nghệ thuật mang t&acirc;m thức của nh&acirc;n vật trữ t&igrave;nh, nghi&ecirc;ng về sự t&igrave;m kiếm, kh&aacute;m ph&aacute; c&aacute;i mới, về &nbsp; chất  của thời gian. Điều n&agrave;y được thể hiện rất r&otilde; trong mảng thơ n&oacute;i về t&igrave;nh y&ecirc;u. T&aacute;c giả đ&atilde; đo đếm chất thời gian bằng những cảm x&uacute;c tạo n&ecirc;n gi&aacute; trị đ&iacute;ch thực của t&igrave;nh y&ecirc;u.    Đọc thơ Sơn, người đọc c&agrave;ng thấy qu&yacute; hơn những gi&acirc;y ph&uacute;t được sống trong t&igrave;nh y&ecirc;u đẹp. Đ&oacute; l&agrave; hạnh ph&uacute;c tuyệt vời của tuổi trẻ, t&igrave;nh y&ecirc;u m&agrave; ai cũng c&oacute; được trong cuộc đời. Tuy nhi&ecirc;n, kh&ocirc;ng phải chỉ c&oacute; c&otilde;i thời gian y&ecirc;u l&agrave; đẹp, m&agrave; tất cả những khoảnh khắc trong c&otilde;i thời gian  Ng&agrave;y lạ  đều đẹp bởi n&oacute; gi&uacute;p cho sự trải nghiệm, sự kh&aacute;m ph&aacute; c&aacute;i mới lạ, sự kh&aacute;c thường với những g&igrave; b&igrave;nh thường. Đ&oacute; l&agrave; những &quot;Ng&agrave;y lạ&quot;, những ng&agrave;y sống trong t&acirc;m trạng mơ hồ, kh&ocirc;ng r&otilde; vui hay buồn, lu&ocirc;n c&oacute; cảm gi&aacute;c như m&igrave;nh &quot;đang rơi&quot;, th&egrave;m được &quot;chết một l&uacute;c&quot;. Ng&agrave;y m&agrave; anh ước m&igrave;nh như ngọn kh&oacute;i mong manh, như hạt nước nhỏ trong đại dương bao la để &quot;ước g&igrave; c&oacute; thể bốc hơi&quot; (Sự đi&ecirc;n rồ của ng&agrave;y).        Sự dằn vặt, trăn trở ấy ch&iacute;nh l&agrave; sự t&igrave;m kiếm con đường đi ri&ecirc;ng của m&igrave;nh, con đường v&agrave;o thế giới thơ: &quot;Kh&aacute;t khao c&oacute; được một &acirc;m thanh kh&aacute;c lo&agrave;i chim ng&agrave;y qua quẩn quanh trong chiếc lồng v&agrave; h&oacute;t dưới sự t&aacute;n dương của những tiếng cười c&oacute; đủ cả &aacute;i, ố, hỉ, nộ...&quot;. Sự kh&aacute;t khao s&aacute;ng tạo ấy l&agrave; &aacute;nh s&aacute;ng soi v&agrave;o con chữ trong đ&ecirc;m: &quot;Đ&ecirc;m đ&ecirc;m những con chữ cựa quậy&quot; (Tr&ecirc;n bước đường t&ocirc;i đi).&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Với tập thơ đầu tay n&agrave;y, tuy chưa nhiều c&oacute; sự t&igrave;m kiếm, c&aacute;ch t&acirc;n nhưng anh cũng đ&atilde; thay đổi được quan niệm truyền thống văn học phải phản &aacute;nh c&aacute;i hay c&aacute;i đẹp. T&aacute;c phẩm c&oacute; sự mở rộng bi&ecirc;n độ. Anh nhặt nhạnh từ những điều nhỏ nhất trong cuộc sống, dễ bị l&atilde;ng qu&ecirc;n để đưa v&agrave;o thế giới thơ v&agrave; c&oacute; th&ocirc;ng điệp mới về quan niệm trước cuộc sống như: Đ&aacute;m tang những sợi l&ocirc;ng; Lan man từ ph&ograve;ng tắm; Kh&ocirc;ng t&ecirc;n 1; Sắp đặt... Tuy nhi&ecirc;n người đọc cũng thấy một số c&acirc;u thơ chưa c&oacute; sự gọt dũa, l&agrave;m gọn, chỉ l&agrave; tiếng n&oacute;i thường của bản năng.     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Th&aacute;ng 3/2009    Trịnh Minh Hiếu    B&agrave;i đăng b&aacute;o Qu&acirc;n đội nh&acirc;n d&acirc;n cuối tuần, tuần n&agrave;y!     
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2009-02-28:135814</id>
 <title>Thơ_ Đêm trên cánh đồng của mẹ</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hohuyson.vnweblogs.com/post/1080/135814" /> 
  
 <updated>2009-02-28T07:48:41+14:00</updated> 
 <summary type="text">    Đ&amp;ecirc;m ấy kh&amp;ocirc;ng ngủ được T&amp;ocirc;i ra đồng bằng đ&amp;ocirc;i ch&amp;acirc;n trần Cọng cỏ may cười ngả nghi&amp;ecirc;ng trong gi&amp;oacute; Trăng soi gương trong vũng ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hohuyson</name> 
</author> 
<dc:subject>
Thơ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hohuyson.vnweblogs.com"> 
     Đ&ecirc;m ấy kh&ocirc;ng ngủ được T&ocirc;i ra đồng bằng đ&ocirc;i ch&acirc;n trần Cọng cỏ may cười ngả nghi&ecirc;ng trong gi&oacute; Trăng soi gương trong vũng nước cỏn con.           Hoang hoải Đ&ecirc; m&ecirc; Từ ph&iacute;a bờ s&ocirc;ng b&ugrave;n đất dậy hương...            T&ocirc;i nghe b&ecirc;n tai m&igrave;nh thanh &acirc;m ồn &atilde; Dế cha đi uống rượu - say về nh&agrave; đập ph&aacute; Dế mẹ c&uacute;i lặng. Mỗi l&uacute;c chỉ c&ograve;n một m&igrave;nh lại kh&oacute;c X&eacute; toạc m&agrave;n đ&ecirc;m bằng những lời nỉ non.     Ngoan n&agrave;o y&ecirc;n lặng nh&eacute; đ&ecirc;m Để t&ocirc;i xin ch&uacute;t &ecirc;m đềm ng&agrave;y xưa Mẹ t&ocirc;i dầu d&atilde;i nắng mưa Chỉ xin đồng những vụ m&ugrave;a bội thu!      (Từ tập thơ Ng&agrave;y lạ, Hồ Huy Sơn, NXB Hội Nh&agrave; văn 2009)     
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2009-02-21:133663</id>
 <title>Hối hận 1000 lần mà cũng không chừa! Húc húc</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hohuyson.vnweblogs.com/post/1080/133663" /> 
  
 <updated>2009-02-21T02:51:39+14:00</updated> 
 <summary type="text">   Tại sao cuộc đời m&amp;igrave;nh lại cứ trượt d&amp;agrave;i trong những lần ngờ nghệch, dại khờ như vậy nhỉ? Đ&amp;atilde; tự nhủ l&amp;ograve;ng l&amp;agrave; sẽ chừa ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hohuyson</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hohuyson.vnweblogs.com"> 
    Tại sao cuộc đời m&igrave;nh lại cứ trượt d&agrave;i trong những lần ngờ nghệch, dại khờ như vậy nhỉ? Đ&atilde; tự nhủ l&ograve;ng l&agrave; sẽ chừa nhưng kh&ocirc;ng t&agrave;i n&agrave;o chừa được. Tại sao? Tại sao?   Nguy&ecirc;n văn l&agrave; chiều nay l&ecirc;n TPD lấy v&eacute; đi coi mấy bộ phim như Trăng nơi đ&aacute;y giếng, Đẹp từng centimet, C&uacute; v&agrave; chim se sẻ, Huyền thoại bất tử. lấy được v&eacute; rồi th&igrave; ngồi lục đống Mục lục v&agrave; chọn ra được bộ phim Road home (Đường về nh&agrave; - ĐD: Trương Nghệ Mưu). Một bộ phim thật hay. M&agrave; phim của bạn Trương Nghệ Mưu l&uacute;c n&agrave;o xem cũng th&iacute;ch!   Xem xong phim th&igrave; lại nổi cơn tam b&agrave;nh, x&aacute;ch xe chạy ra Đinh Lễ. Sao m&igrave;nh lại c&oacute; thể h&acirc;m đến mức ấy cơ chứ! Cứ mỗi lần l&ecirc;n mạn tr&ecirc;n ấy, mặc g&igrave; th&igrave; cứ kệ, sau c&ugrave;ng cũng phải ra Đinh Lễ cho bằng được. M&agrave; v&agrave;o Đinh Lễ xong th&igrave; cũng chỉ lượn lờ, lang thang mấy nh&agrave; s&aacute;ch.  Hồi trong năm, c&oacute; đợt th&aacute;ng s&aacute;ch H&agrave; Nội, to&agrave;n s&aacute;ch cũ m&agrave; mua cũng mất 600k. (Tiếc đứt ruột mất mấy ng&agrave;y liền).   V&agrave; chiều nay, kết quả của gi&acirc;y ph&uacute;t bồng bột, n&ocirc;ng nổi l&agrave; mấy cuốn s&aacute;ch n&agrave;y đ&acirc;y:  -Chuyện t&agrave;o lao (về kẻ quấy rối v&agrave; chồng c&ocirc; ta) - Nguyễn Ngọc Thuần  -Say ngủ - Banana Yoshimoto  -Thư của b&agrave; vợ, gửi cho bồ nh&iacute; - L&ecirc; Ho&agrave;ng  -Thằng m&otilde; tr&acirc;u - Phạm Ngọc Tiến  -2o truyện ngắn đặc sắc về H&agrave; Nội  -Sự trở lại của vết xước - Trần Nh&atilde; Thụy  -Đường Y&ecirc;u - Kiều Thị B&iacute;ch Hậu (l&agrave; sếp của m&igrave;nh đấy nh&eacute;! He he)  -Thơ hậu hiện đại của Ion Milos  -Đ&agrave;m thoại tiếng Anh giọng Mỹ về c&aacute;c đề t&agrave;i h&agrave;ng ng&agrave;y trong cuộc sống  Ngo&agrave;i ra th&igrave; c&ograve;n một tờ &Aacute;o trắng v&agrave; 1 tờ Tiền phong cuối tuần.  Trời ơi l&agrave; trời! Đ&atilde; tự hứa l&agrave; sẽ kh&ocirc;ng mua s&aacute;ch nữa. V&igrave; thứ nhất, thời gian ngặt ngh&egrave;o, thứ hai l&agrave; s&aacute;ch ở nh&agrave; vẫn c&ograve;n rất nhiều cuốn chưa đọc, thứ ba l&agrave; tiền th&igrave; kh&ocirc;ng c&oacute;.  V&igrave; những l&yacute; do tr&ecirc;n, n&ecirc;n buổi chiều m&igrave;nh đ&atilde; ngồi l&igrave; tr&ecirc;n 1 băng ghế ngo&agrave;i hồ Gươm (Trong Ng&agrave;y lạ c&oacute; 1 c&acirc;u thơ &quot;Mặc chiều đang rơi chầm chậm tr&ecirc;n đầu&quot; cũng được xuất ph&aacute;t từ những buổi chiều như vậy!). M&igrave;nh ngồi 1 m&igrave;nh v&agrave; tự sỉ vả m&igrave;nh rất l&agrave; nhiều. M&igrave;nh hối hận rất l&agrave; nhiều. M&igrave;nh vật v&atilde; rất l&agrave; nhiều.  M&agrave; sao m&igrave;nh đ&atilde; từng hối hận 1000 lần m&agrave; cũng kh&ocirc;ng chừa l&agrave; sao!!!   Ai c&oacute; c&aacute;ch g&igrave; gi&uacute;p m&igrave;nh với!!!   SOS!!!    
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2009-02-19:133041</id>
 <title>Phát hành sách... online</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hohuyson.vnweblogs.com/post/1080/133041" /> 
  
 <updated>2009-02-19T03:25:43+14:00</updated> 
 <summary type="text">   Hiện nay em (m&amp;igrave;nh) vẫn kh&amp;ocirc;ng biết c&amp;aacute;ch ph&amp;aacute;t h&amp;agrave;nh cuốn thơ Ng&amp;agrave;y lạ như thế n&amp;agrave;o. N&amp;ecirc;n giờ em (m&amp;igrave;nh) quyết định ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hohuyson</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hohuyson.vnweblogs.com"> 
    Hiện nay em (m&igrave;nh) vẫn kh&ocirc;ng biết c&aacute;ch ph&aacute;t h&agrave;nh cuốn thơ Ng&agrave;y lạ như thế n&agrave;o. N&ecirc;n giờ em (m&igrave;nh) quyết định sẽ ph&aacute;t h&agrave;nh... online. V&igrave; thế, mong nhờ anh chị, c&aacute;c bạn gửi th&ocirc;ng tin n&agrave;y gi&ugrave;m em/m&igrave;nh. Nếu ai thực sự y&ecirc;u thơ v&agrave; quan t&acirc;m đến Ng&agrave;y lạ (NXB Hội nh&agrave; văn 2009, t&aacute;c giả Hồ Huy Sơn) th&igrave; c&oacute; thể li&ecirc;n hệ, trao đổi qua nick: huyson2985 hoặc số đt: 0985 730 629. T&agrave;i khoản: 0021001613630 (Ng&acirc;n h&agrave;ng Ngoại thương H&agrave; Nội). Ch&acirc;n th&agrave;nh cảm ơn rất nhiều!     
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2009-02-17:132537</id>
 <title>Thơ _ Tạ từ</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hohuyson.vnweblogs.com/post/1080/132537" /> 
  
 <updated>2009-02-17T01:32:51+14:00</updated> 
 <summary type="text"> &amp;nbsp;    Ng&amp;ocirc;i nh&amp;agrave; ấy em đ&amp;oacute;ng cửa từ l&amp;acirc;u Anh muốn tới m&amp;agrave; kh&amp;ocirc;ng sao tới được Hoa cải v&amp;agrave;ng cho l&amp;ograve;ng nhau xao x&amp;aacute;c ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hohuyson</name> 
</author> 
<dc:subject>
Thơ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hohuyson.vnweblogs.com"> 
  &nbsp;    Ng&ocirc;i nh&agrave; ấy em đ&oacute;ng cửa từ l&acirc;u Anh muốn tới m&agrave; kh&ocirc;ng sao tới được Hoa cải v&agrave;ng cho l&ograve;ng nhau xao x&aacute;c Ch&uacute;ng ta c&ograve;n đợi chờ nhau đến bao giờ?           Anh gieo m&atilde;i kh&ocirc;ng gieo nổi một b&agrave;i thơ Bởi những y&ecirc;u thương, những đắn đo, nghi ngại C&oacute; đ&ocirc;i l&uacute;c cả &yacute; nghĩ cũng lấm bụi Thao thiết giữ cho em nỗi nhớ trinh nguy&ecirc;n!            Bởi ch&uacute;ng ta m&atilde;i m&atilde;i ở hai miền Mặt đ&atilde; c&aacute;ch v&agrave; l&ograve;ng cũng phải kh&aacute;c C&oacute; niềm tin l&agrave; sẽ c&oacute; hạnh ph&uacute;c M&igrave;nh xa nhau để t&igrave;m kiếm b&igrave;nh y&ecirc;n...            Thao thiết giữ cho em nổi nhớ trinh nguy&ecirc;n!         16-02-2009   
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2009-02-14:131827</id>
 <title>Thơ dự thi trên Văn nghệ quân đội (số đầu thàng 2/2009)</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hohuyson.vnweblogs.com/post/1080/131827" /> 
  
 <updated>2009-02-14T21:42:38+14:00</updated> 
 <summary type="text">   Mục đ&amp;iacute;ch            Mục đ&amp;iacute;ch của những cuộc chia ly Thực ra l&amp;agrave; để gặp những cuộc chia ly kh&amp;aacute;c            Mục đ&amp;iacute;ch của việc ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hohuyson</name> 
</author> 
<dc:subject>
Thơ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hohuyson.vnweblogs.com"> 
    Mục đ&iacute;ch            Mục đ&iacute;ch của những cuộc chia ly Thực ra l&agrave; để gặp những cuộc chia ly kh&aacute;c            Mục đ&iacute;ch của việc đ&acirc;m chồi l&agrave;m hạt Kh&ocirc;ng d&agrave;nh lợi &iacute;ch cho c&acirc;y            Mục đ&iacute;ch của việc ăn, ngủ h&agrave;ng ng&agrave;y V&ocirc; h&igrave;nh chung đang vỗ b&eacute;o sự chết            C&acirc;u chuyện về con chim họa mi quẩn quanh trong chiếc lồng v&agrave; h&oacute;t Rồi cũng đến một ng&agrave;y n&oacute; sẽ ngưng giọng v&agrave; chết...     Dồn dập tự vấn m&igrave;nh về những mục đ&iacute;ch Chợt thấy c&ocirc; đơn trong thế giới người...        02/11/2008   
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2009-01-16:124161</id>
 <title>Tập thơ Ngày lạ chính thức ra đời.</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hohuyson.vnweblogs.com/post/1080/124161" /> 
  
 <updated>2009-01-16T04:17:04+14:00</updated> 
 <summary type="text">&amp;nbsp;   Sau một thời gian đợi chờ, xen lẫn hồi hộp, mừng vui, lo lắng cuối c&amp;ugrave;ng th&amp;igrave; Ng&amp;agrave;y lạ - tập thơ đầu tay của Hồ Huy Sơn cũng ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hohuyson</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hohuyson.vnweblogs.com"> 
 &nbsp;   Sau một thời gian đợi chờ, xen lẫn hồi hộp, mừng vui, lo lắng cuối c&ugrave;ng th&igrave; Ng&agrave;y lạ - tập thơ đầu tay của Hồ Huy Sơn cũng đ&atilde; được ra mắt. Tập thơ d&agrave;y 80 trang, khổ 13x20cm, Nh&agrave; xuất bản Hội Nh&agrave; văn ấn h&agrave;nh. Tập thơ bao gồm 36 b&agrave;i - l&agrave; những b&agrave;i m&agrave; m&igrave;nh cảm thấy ưng &yacute; nhất, được nh&agrave; thơ L&ecirc; Minh Quốc viết lời giới thiệu.   Nh&acirc;n dịp tập thơ đầu tay ra mắt, em xin ch&acirc;n th&agrave;nh được gửi lời cảm ơn s&acirc;u sắc tới c&aacute;c c&ocirc; ch&uacute;, anh chị v&agrave; c&aacute;c bạn: nh&agrave; thơ L&ecirc; Minh Quốc, nh&agrave; thơ Dương Thuấn, nh&agrave; thơ Tạ Duy Anh, nh&agrave; văn V&otilde; Thị Xu&acirc;n H&agrave;, họa sĩ Vũ Qu&acirc;n, họa sĩ Dương Gia Li&ecirc;m, anh Trần Ho&agrave;n, anh Nguyễn Mạnh H&ugrave;ng, bạn Thu H&agrave;, em Th&ugrave;y Dương... Cảm ơn c&aacute;c bạn: Tuyết Hạnh, Mai Hương, em H&agrave; Mỹ Dung, chị Kha Thường đ&atilde; hứa viết lời giới thiệu... C&ugrave;ng rất nhiều anh chị v&agrave; c&aacute;c bạn m&agrave; em chưa kịp n&ecirc;u t&ecirc;n tại đ&acirc;y. Ch&uacute;c to&agrave;n thể c&ocirc; ch&uacute;, anh chị v&agrave; c&aacute;c bạn c&ugrave;ng gia đ&igrave;nh bước sang năm mới với nhiều niềm vui v&agrave; thắng lợi mới.    Tập thơ đầu tay n&agrave;y thực sự rất đ&aacute;ng nhớ với em. Thực sự l&agrave; em rất vui khi ra mắt được tập thơ n&agrave;y. Nhưng vui đ&oacute; rồi th&igrave; cũng phải nghĩ đến việc ph&aacute;t h&agrave;nh cho n&oacute; đến rộng r&atilde;i với tất cả độc giả y&ecirc;u thơ. M&agrave; khoản ph&aacute;t h&agrave;nh n&agrave;y th&igrave; em... k&eacute;m th&ocirc;i rồi! V&igrave; vậy, rất mong nhận được sự ủng hộ, gi&uacute;p đỡ của c&aacute;c c&ocirc; ch&uacute;, anh chị v&agrave; c&aacute;c bạn trong việc quảng b&aacute;, ph&aacute;t h&agrave;nh v&agrave;... ti&ecirc;u thụ. He he. Ng&agrave;y thơ Việt Nam năm nay, em sẽ c&oacute; một chiếc b&agrave;n nhỏ xinh trong s&acirc;n Thơ trẻ để b&agrave;y thơ v&agrave; b&aacute;n. Mong c&aacute;c bạn h&atilde;y đến ủng hộ cho m&igrave;nh!   Ch&acirc;n th&agrave;nh cảm ơn!   
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2008-12-26:118712</id>
 <title>Về tập thơ đầu tay của Hồ Huy Sơn</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hohuyson.vnweblogs.com/post/1080/118712" /> 
  
 <updated>2008-12-26T00:41:37+14:00</updated> 
 <summary type="text">     Hiện nay, tập thơ Ng&amp;agrave;y lạ của Sơn cơ bản đ&amp;atilde; xong nội dung. Dưới đ&amp;acirc;y l&amp;agrave; ảnh b&amp;igrave;a cuối c&amp;ugrave;ng v&amp;agrave; b&amp;agrave;i giới thiệu ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hohuyson</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hohuyson.vnweblogs.com"> 
      Hiện nay, tập thơ Ng&agrave;y lạ của Sơn cơ bản đ&atilde; xong nội dung. Dưới đ&acirc;y l&agrave; ảnh b&igrave;a cuối c&ugrave;ng v&agrave; b&agrave;i giới thiệu của nh&agrave; thơ L&ecirc; Minh Quốc.  Mọi người xem b&igrave;a v&agrave; đọc b&agrave;i giới thiệu trước nh&eacute;!          Tin ở sự bền l&ograve;ng               Nh&agrave; thơ  L&ecirc; Minh Quốc             1.     &quot; Hạt th&oacute;c cựa m&igrave;nh th&agrave;nh những hạt thơ &quot;. C&acirc;u thơ của Hồ Huy Sơn b&aacute;m   v&agrave;o trong tr&iacute; nhớ. Một vệt r&ecirc;u tưởng đ&atilde; qu&ecirc;n, bỗng ng&agrave;y kia thức dậy   trong nắng chiều hiu hắt. Thơ cũng vậy. N&agrave;o kh&aacute;c g&igrave; một vệt r&ecirc;u. Tưởng   qu&ecirc;n. Nhưng rồi c&oacute; l&uacute;c người ta lại nhớ. Nhớ, bởi trong ngược xu&ocirc;i của   đời sống ta bất chợt chạm lại một k&yacute; ức xưa, một h&igrave;nh b&oacute;ng mới. Thơ ư?   T&ocirc;i nghĩ, c&oacute; l&uacute;c Sơn cũng hỏi thế. Anh bảo &quot; C&ograve;n duy&ecirc;n, t&ocirc;i c&ograve;n viết &quot;.   Tưởng nhẹ nh&agrave;ng như kh&ocirc;ng. Nhưng thật ra kh&ocirc;ng dễ. Nếu hết duy&ecirc;n th&igrave;   sao? Đ&atilde; bước v&agrave;o thơ, cuộc r&uacute;t lui kh&ocirc;ng dễ d&agrave;ng. Như một sự &aacute;m ảnh,   l&agrave;m sao c&oacute; thể qu&ecirc;n? Trong tập thơ  Ng&agrave;y lạ , t&ocirc;i đ&atilde; gặp một nỗi &aacute;m ảnh   kh&ocirc;ng c&ugrave;ng của Sơn. L&agrave;m sao c&oacute; thể chối bỏ &quot; Những c&acirc;u thơ đi ra từ năm     đầu ng&oacute;n tay thon mềm của em &quot;? L&agrave;m sao c&oacute; thể qu&ecirc;n &quot; Con chuồn ng&ocirc; c&otilde;ng nắng đi về ph&iacute;a c&aacute;nh đồng thơ dại &quot;? D&ugrave; muốn d&ugrave; kh&ocirc;ng, Sơn &agrave;, những c&acirc;u thơ ấy đ&atilde; tham dự v&agrave;o trong một phần đời sống.        2. Thế giới của thơ rộng lớn như g&igrave;? Như tr&aacute;i đất n&agrave;y. Thế nhưng n&oacute; cũng nhỏ b&eacute; v&ocirc; c&ugrave;ng, chỉ l&agrave; một hạt bụi. T&ocirc;i nghĩ, l&agrave;m thơ l&agrave; l&uacute;c anh đi v&agrave;o thế giới ấy. T&acirc;m hồn anh l&agrave; một c&otilde;i ri&ecirc;ng, một thế giới để anh kh&aacute;m ph&aacute; đấy th&ocirc;i. C&otilde;i ri&ecirc;ng ấy c&oacute; t&ecirc;n gọi l&agrave; C&otilde;i Thơ. Sơn k&ecirc;u l&ecirc;n &quot; T&ocirc;i loay hoay trong thế giới chưa đầy mười m&eacute;t &quot;. C&aacute;i thế giới ấy l&agrave; một căn ph&ograve;ng nhỏ v&agrave; hẹp, nhưng nh&igrave;n qua lăng k&iacute;nh của t&acirc;m tưởng th&igrave; n&oacute; lại mở ra một thế giới kh&aacute;c.     Thế giới của  Ng&agrave;y lạ  đằm thắm những b&agrave;i thơ viết theo cảm hứng thương nhớ đồng qu&ecirc;. T&ocirc;i th&iacute;ch những b&agrave;i thơ ấy. Nhẹ nh&agrave;ng v&agrave; đớn đau. B&igrave;nh y&ecirc;n v&agrave; buồn b&atilde;. &quot; S&oacute;ng l&uacute;a x&ocirc; nghi&ecirc;ng những nếp nhăn định mệnh &quot;. Sơn đang n&oacute;i về m&igrave;nh hay n&oacute;i về thời gian? C&oacute; những c&acirc;u thơ phải vận dụng lắm thứ, ph&aacute;t mệt, nhưng cũng c&oacute; c&acirc;u thơ cứ như r&acirc;n rấn như từ nước mắt ứa ra:&quot; Canh khế chua đậm nhạt với gi&oacute; L&agrave;o &quot;. &Acirc;m vang của c&acirc;u thơ nghe m&agrave; thương, m&agrave; x&oacute;t...    Thế giới ấy của Sơn c&ograve;n c&oacute; g&igrave;? C&oacute; nhiều. C&oacute; thể l&agrave; một cuộc t&igrave;nh buồn. &quot; Kết th&uacute;c một t&igrave;nh y&ecirc;u/ M&ugrave;a cũng về vội v&atilde; &quot;. C&oacute; thể l&agrave; những suy tư dằn vặt của một ng&agrave;y... T&ocirc;i cũng đ&atilde; nao l&ograve;ng khi biết anh nh&igrave;n thấy &quot; Những ng&ocirc;i nh&agrave; cao tầng v&ugrave;i lấp dấu ch&acirc;n con trẻ &quot;. Sự đổi thay n&agrave;y đ&atilde; khiến ta chạnh l&ograve;ng. Sơn biết quan s&aacute;t v&agrave; cảm nhận, qua thơ. Thơ ra đời. C&oacute; l&uacute;c anh nắm bắt được, c&oacute; l&uacute;c vụt tr&ocirc;i...    Cứ thế, Sơn lại viết. Kh&ocirc;ng c&ograve;n c&aacute;ch n&agrave;o kh&aacute;c &quot; Khi anh v&iacute; m&igrave;nh l&agrave; thớ đất chịu trận gi&oacute; L&agrave;o &quot; - như một lời tự sự về gốc g&aacute;c của m&igrave;nh. Kh&ocirc;ng tự ki&ecirc;u. Cũng kh&ocirc;ng khi&ecirc;m tốn.       3. Với tập thơ đầu tay của Hồ Huy Sơn, t&ocirc;i đ&atilde; nghe ngo&agrave;i kia gi&oacute; đ&atilde; gọi một m&ugrave;a đang về. V&igrave; thế, Sơn c&ograve;n phải ra đi. Đi đến với thơ, sau  Ng&agrave;y lạ  n&agrave;y. T&ocirc;i tin ở Sơn về sự bền l&ograve;ng. M&agrave; những ai đến với thơ, l&agrave;m sao c&oacute; thể đến với thơ nếu kh&ocirc;ng c&oacute; sự bền l&ograve;ng. Nghĩ cho c&ugrave;ng đ&oacute; cũng l&agrave; một c&aacute;ch gọi kh&aacute;c về Thơ đấy th&ocirc;i.             S&agrave;i G&ograve;n một ng&agrave;y tr&uacute;t gi&oacute; 12.2008     
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2008-11-14:107993</id>
 <title>Nhà thơ Dương Thuấn: Chỉ biết hát lời cho quả sai</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hohuyson.vnweblogs.com/post/1080/107993" /> 
  
 <updated>2008-11-14T23:52:09+14:00</updated> 
 <summary type="text">                                               Nh&amp;agrave; thơ Dương Thuấn         Một nh&amp;agrave; văn trẻ, kh&amp;ocirc;ng phải l&amp;agrave; người T&amp;agrave;y như Dương Thuấn, cũng ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hohuyson</name> 
</author> 
<dc:subject>
Thơ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hohuyson.vnweblogs.com"> 
                                                Nh&agrave; thơ Dương Thuấn         Một nh&agrave; văn trẻ, kh&ocirc;ng phải l&agrave; người T&agrave;y như Dương Thuấn, cũng kh&ocirc;ng phải l&agrave; người d&acirc;n tộc thiểu sổ, l&agrave; người Kinh &quot;ch&iacute;nh hiệu&quot; nhưng đ&atilde; bị thơ Dương Thuấn &quot;cảm h&oacute;a&quot;. Để rồi, một truyện ngắn được lấy cảm hứng từ s&ocirc;ng Năng trong thơ Dương Thuấn ra đời, được rất nhiều người y&ecirc;u th&iacute;ch. Dương Thuấn từng bộc bạch: &quot;Ta l&agrave; ch&agrave;ng trai của n&uacute;i/ Chỉ biết h&aacute;t lời cho quả sai&quot;. Bởi vậy, cũng c&oacute; thể xem đ&acirc;y như l&agrave; &quot;quả sai&quot; m&agrave; anh đ&atilde; t&acirc;m niệm.            1.  &quot; Những tối trăng v&agrave;ng em v&agrave; t&ocirc;i c&ugrave;ng tắm/ Nước s&ocirc;ng l&agrave;m da thịt em trắng thơm tho/ T&ocirc;i v&agrave; em y&ecirc;u nhau rồi đi xa qu&ecirc;/ B&acirc;y giờ mỗi đ&ecirc;m nằm lại nghe tiếng s&oacute;ng/ Tiếng th&aacute;c r&eacute;o chui v&agrave;o trong chăn ấm th&agrave;nh giấc mơ &quot;.       Những c&acirc;u thơ ng&acirc;n l&ecirc;n như những c&acirc;u h&aacute;t da diết cũng ch&iacute;nh l&agrave; d&ograve;ng ho&agrave;i niệm của một người con xa qu&ecirc; đau đ&aacute;u về l&agrave;ng bản, về phong tục tập qu&aacute;n, về s&ocirc;ng Năng... c&oacute; lẽ suốt đời kh&ocirc;ng khi n&agrave;o ngu&ocirc;i qu&ecirc;n. Người &quot;ca sĩ kh&ocirc;ng chuy&ecirc;n&quot; ấy ch&iacute;nh l&agrave; nh&agrave; thơ Dương Thuấn. Anh h&aacute;t kh&ocirc;ng biết mệt mỏi b&ecirc;n d&ograve;ng Năng th&acirc;n thương.    Nh&agrave; triết học người Hy Lạp, H&ecirc;raclit từng n&oacute;i: &quot;Kh&ocirc;ng ai tắm hai lần tr&ecirc;n một d&ograve;ng s&ocirc;ng&quot;. Nhưng đến với thơ Dương Thuấn, người đọc như lu&ocirc;n lu&ocirc;n được tắm, được vẫy v&ugrave;ng, được thanh lọc t&acirc;m hồn bởi d&ograve;ng Năng cứ trở đi trở lại đầy vướng v&iacute;t.    H&aacute;t với s&ocirc;ng Năng l&agrave; t&ecirc;n một b&agrave;i thơ, cũng l&agrave; nhan đề tập thơ thứ 9 của anh. C&oacute; lẽ với tập thơ n&agrave;y, Dương Thuấn thể hiện kh&aacute; r&otilde; cả t&agrave;i v&agrave; t&igrave;nh của m&igrave;nh. Một mặt, tập thơ khắc họa r&otilde; nhất phong c&aacute;ch thơ Dương Thuấn. Anh cứ lặng lẽ quan s&aacute;t, &acirc;m thầm suy nghĩ, chi&ecirc;m nghiệm về cuộc đời, về con người.    Cũng c&oacute; l&uacute;c, anh giống như một người họa sĩ, tỉ mẩn đưa những n&eacute;t b&uacute;t vừa cụ thể vừa kh&aacute;i qu&aacute;t, vừa tinh tế vừa ấm ấp để ph&aacute;c họa qu&ecirc; hương, l&agrave;ng bản của m&igrave;nh. Đặc biệt, c&aacute;i t&igrave;nh trong thơ Dương Thuấn th&igrave; kh&ocirc;ng ai c&oacute; thể phủ nhận.    C&oacute; l&uacute;c, đ&oacute; l&agrave; sự gắn b&oacute;, ho&agrave; nhập giữa con người với thi&ecirc;n nhi&ecirc;n. L&uacute;c kh&aacute;c lại l&agrave; sự hồi tưởng, nhớ nhung của một người con đi xa ngo&aacute;i nh&igrave;n về qu&ecirc; hương, l&agrave;ng bản với biết bao kỷ niệm s&acirc;u nặng, với những con người, những tập tục, những k&yacute; ức kh&ocirc;ng thể qu&ecirc;n. V&agrave; ngời ngợi trong đ&oacute; l&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u ch&acirc;n chất, mộc mạc của người con được sinh ra từ s&ocirc;ng Năng, được tắm nước s&ocirc;ng Năng v&agrave; giờ đ&acirc;y h&aacute;t lời s&ocirc;ng Năng.     Những h&igrave;nh ảnh hết sức giản dị, đầy tr&igrave;u mến được khơi gợi từ con s&ocirc;ng Năng hiền ho&agrave;, thơ mộng: những người phụ nữ đập &aacute;o b&ecirc;n s&ocirc;ng Năng, tiếng quay sa, &aacute;nh trăng khuya... c&oacute; sức cảm h&oacute;a mạnh mẽ nơi người đọc.    Một nh&agrave; văn trẻ, kh&ocirc;ng phải l&agrave; người T&agrave;y như Dương Thuấn, cũng kh&ocirc;ng phải l&agrave; người d&acirc;n tộc thiểu sổ, l&agrave; người Kinh &quot;ch&iacute;nh hiệu&quot; nhưng đ&atilde; bị thơ Dương Thuấn &quot;cảm h&oacute;a&quot;. Để rồi, một truyện ngắn được lấy cảm hứng từ s&ocirc;ng Năng trong thơ Dương Thuấn ra đời, được rất nhiều người y&ecirc;u th&iacute;ch. Dương Thuấn từng bộc bạch: &quot; Ta l&agrave; ch&agrave;ng trai của n&uacute;i/ Chỉ biết h&aacute;t lời cho quả sai &quot;. Bởi vậy, cũng c&oacute; thể xem đ&acirc;y như l&agrave; &quot;quả sai&quot; m&agrave; anh đ&atilde; t&acirc;m niệm.         2.    T&ocirc;i ngồi đối diện với Dương Thuấn. Nh&igrave;n bề ngo&agrave;i, kh&ocirc;ng ai nghĩ anh l&agrave; người T&agrave;y, l&agrave; con của bản Hon, Ba Bể (Bắc Kạn). Ra đường hay tới c&ocirc;ng sở, anh lu&ocirc;n lu&ocirc;n ăn mặc lịch l&atilde;m: &aacute;o sơ mi đ&oacute;ng th&ugrave;ng, t&oacute;c được chải v&agrave;o nếp, điện thoại trong t&uacute;i đổ chu&ocirc;ng li&ecirc;n tục. Chỉ c&oacute; c&aacute;ch n&oacute;i chuyện giản dị nhưng hết sức thẳng thắn, &quot;hỏi g&igrave; đ&aacute;p nấy&quot; mới l&agrave; minh chứng nho nhỏ để người nghe tin Dương Thuấn l&agrave; người T&agrave;y. Nhưng nếu c&ograve;n mối nghi ngờ n&agrave;o đ&oacute; nữa th&igrave; c&aacute;ch tốt nhất l&agrave; n&ecirc;n t&igrave;m thơ anh m&agrave; đọc.      Thật lạ, qua bao nhi&ecirc;u năm lăn lộn, bươn bả với cuộc sống đ&ocirc; hội nhưng hồn thơ Dương Thuấn vẫn lu&ocirc;n đượm m&agrave;u sắc d&acirc;n tộc, vẫn lu&ocirc;n hướng về bản Hon, về s&ocirc;ng Năng, nơi ch&ocirc;n nhau cắt rốn. C&oacute; lẽ, kh&ocirc;ng phải ai cũng c&oacute; t&agrave;i cất giữ hồn thơ, để kh&ocirc;ng bị đ&ocirc; thị h&oacute;a m&agrave; ng&agrave;y c&agrave;ng nồng n&agrave;n, ch&iacute;n đượm như Dương Thuấn.    Dương Thuấn về H&agrave; Nội từ năm 1989, l&uacute;c đ&oacute; anh thi đỗ v&agrave; theo học tại&nbsp; Trường Viết văn Nguyễn Du (nay l&agrave; Khoa S&aacute;ng t&aacute;c - L&yacute; luận Ph&ecirc; b&igrave;nh Văn học, Trường Đại học Văn h&oacute;a H&agrave; Nội) v&agrave; trong kỳ thi tốt nghiệp ra trường anh l&agrave; Thủ khoa thơ.    Năm gi&aacute;m khảo l&agrave; năm nh&agrave; thơ, nh&agrave; nghi&ecirc;n cứu rất uy t&iacute;n đ&atilde; đồng t&igrave;nh hạ 5 điểm 10 cho t&aacute;c phẩm thi tốt nghiệp ra trường của anh l&agrave; tập thơ Đi t&igrave;m b&oacute;ng n&uacute;i. Điều chưa từng xảy ở ng&ocirc;i trường n&agrave;y xưa nay.    Kể từ đ&acirc;y, anh bắt đầu lao động cật lực tr&ecirc;n con đường chữ nghĩa. Nhưng &iacute;t ai biết Dương Thuấn chạm ng&otilde; l&agrave;ng văn kh&ocirc;ng phải bằng thơ m&agrave; bằng truyện ngắn. V&agrave; cũng &iacute;t ai biết, anh đến với văn chương từ hồi c&ograve;n l&agrave; sinh vi&ecirc;n Trường Sư phạm.    Đến giờ anh vẫn chưa qu&ecirc;n truyện ngắn M&ugrave;a hoa mạ thứ ba đầu ti&ecirc;n viết về hoa mạ, một lo&agrave;i hoa ở bản Hon giống như hoa phượng nhưng c&acirc;y v&agrave; l&aacute; th&igrave; to hơn, chỉ nở v&agrave;o th&aacute;ng ba. C&oacute; nhiều nh&agrave; thơ, v&igrave; cảm x&uacute;c &agrave;o ạt, t&igrave;nh cảm tu&ocirc;n tr&agrave;o, muốn n&oacute;i thật nhiều điều ngo&agrave;i khu&ocirc;n khổ một b&agrave;i thơ, đ&agrave;nh mượn h&igrave;nh thức văn xu&ocirc;i để thể hiện.    Mặc d&ugrave; chuyện th&agrave;nh, bại l&agrave; điều chưa n&oacute;i đến. Nhưng Dương Thuấn th&igrave; ngược lại. C&oacute; lẽ v&igrave; thơ anh đ&atilde; n&oacute;i l&ecirc;n được tất cả những g&igrave; anh muốn n&oacute;i. Ch&iacute;nh v&igrave; vậy, việc dứt hẳn với văn xu&ocirc;i để sang l&agrave;m thơ kh&ocirc;ng l&agrave;m anh tiếc nuối nhiều.    Anh c&oacute; c&aacute;ch n&oacute;i ri&ecirc;ng, hầu như chưa lẫn v&agrave;o ai v&agrave; cũng kh&ocirc;ng ai c&oacute; thể lẫn được. Đọc thơ anh, dễ khiến người ta nghĩ rằng việc l&agrave;m thơ của Dương Thuấn &quot;dễ như trở b&agrave;n tay&quot;. Sở dĩ n&oacute;i như vậy v&igrave; đọc thơ anh, người đọc bắt gặp ở đ&oacute; một lối quan s&aacute;t rất gần, rất thực, thực như ch&iacute;nh suy nghĩ, c&aacute;ch n&oacute;i của người miền n&uacute;i qu&ecirc; anh. C&oacute; cảm gi&aacute;c như anh đi đ&acirc;u, nh&igrave;n v&agrave;o đ&acirc;u cũng c&oacute; thể &quot;nhả&quot; ra thơ (!).   T&ocirc;i trộm nghĩ, giả sử ai đ&oacute; muốn t&igrave;m hiểu thơ Dương Thuấn bằng lối diễn giải th&igrave; c&oacute; lẽ sẽ gặp thất bại ngay từ đầu. Bởi thơ anh kh&ocirc;ng c&oacute; chỗ cho những uẩn kh&uacute;c, v&ograve;ng vo. Nhưng c&oacute; lẽ, sự độc đ&aacute;o của thơ Dương Thuấn cũng ch&iacute;nh l&agrave; ở sự gần v&agrave; thực ấy. Thực nhưng kh&ocirc;ng th&ocirc;, kh&ocirc;ng sơ s&agrave;i. Giản dị nhưng đầy sức l&ocirc;i cuốn, đặc biệt ở c&aacute;ch sử dụng ng&ocirc;n từ v&iacute; von, so s&aacute;nh gi&agrave;u t&iacute;nh biểu cảm. &nbsp;        3.  Gần 20 năm lặn lội l&agrave;m thơ, l&agrave;m b&aacute;o ở H&agrave; Nội, Dương Thuấn đ&atilde; &quot;h&aacute;t&quot; kh&ocirc;ng biết mệt mỏi để c&oacute; &quot;quả sai&quot;. &quot;Ch&agrave;ng trai n&uacute;i&quot; ấy đang c&oacute; một cuộc sống m&agrave; kh&ocirc;ng phải ai cũng c&oacute; được: người vợ hiền đảm đang, cả hai con (một trai một g&aacute;i) đều ngoan ngo&atilde;n, học giỏi v&agrave; đ&atilde; đi l&agrave;m. Anh hạnh ph&uacute;c v&igrave; điều đ&oacute;.       Người xưa quan niệm: &quot; Tậu tr&acirc;u, lấy vợ, l&agrave;m nh&agrave;/ Xong ba việc ấy mới l&agrave; đ&agrave;n &ocirc;ng &quot;. C&oacute; thể n&oacute;i, Dương Thuấn đ&atilde; &quot;ho&agrave;n th&agrave;nh xuất sắc&quot; ba việc ấy để trở th&agrave;nh một người đ&agrave;n &ocirc;ng, một người chồng, người bố ch&acirc;n ch&iacute;nh.    Anh kh&ocirc;ng giấu được mừng vui khi &quot;khoe&quot; với t&ocirc;i về căn nh&agrave; khang trang ở phố Ch&ugrave;a H&agrave; m&agrave; anh vừa mua được từ số tiền d&agrave;nh dụm bao nhi&ecirc;u năm. Đ&oacute; l&agrave; &quot;quả sai&quot; m&agrave; anh d&agrave;nh cho vợ con, những người th&acirc;n y&ecirc;u của m&igrave;nh.     Nhưng, để c&oacute; được &quot;quả sai&quot; như ng&agrave;y h&ocirc;m nay, Dương Thuấn vẫn kh&ocirc;ng qu&ecirc;n những ng&agrave;y cơ h&agrave;n trước kia. Anh ra trường khi c&ograve;n rất trẻ, mới 21 tuổi đ&atilde; trở th&agrave;nh một &quot;&ocirc;ng gi&aacute;o&quot; dạy Văn cấp 3. Bởi thế, kh&ocirc;ng &iacute;t lời chọc ghẹo của học tr&ograve; khiến thầy gi&aacute;o trẻ đỏ bừng mặt. Trước khi chuyển xuống H&agrave; Nội, Dương Thuấn đ&atilde; c&oacute; 4 năm dạy Văn tại Trường cấp 3 N&agrave; Phặc, 3 năm tại Trường cấp 3 Ba Bể.    Hồi mới ra trường, lương ba cọc ba đồng (60 đồng/th&aacute;ng lương) n&ecirc;n cuộc sống của anh kh&aacute; vất vả. Để cải thiện cuộc sống, Dương Thuấn một m&igrave;nh v&agrave;o c&aacute;c l&agrave;ng bản đặt mua sa nh&acirc;n, sau đ&oacute; mang nhập cho c&aacute;c tay l&aacute;i bu&ocirc;n. C&ocirc;ng việc thuận lợi n&ecirc;n cuộc sống của anh khấm kh&aacute; dần l&ecirc;n, thậm ch&iacute; anh c&ograve;n c&oacute; thể l&agrave;m nh&agrave; v&agrave; mua sắm nhiều vật dụng kh&aacute;c.    Mặc d&ugrave; vậy, anh vẫn phải đi bu&ocirc;n l&eacute;n l&uacute;t v&igrave; hồi đ&oacute; c&aacute;n bộ Nh&agrave; nước bị cấm kiếm tiền, ai kiếm ra tiền th&igrave; bị cho l&agrave; xấu. Nhưng Dương Thuấn kh&ocirc;ng &quot;đầu h&agrave;ng&quot;, c&oacute; lẽ v&igrave; học được đức t&iacute;nh cần c&ugrave;, chịu kh&oacute; từ người bố của m&igrave;nh.    Dẫu cuộc sống c&ograve;n kh&oacute; khăn nhưng &ocirc;ng kh&ocirc;ng để con m&igrave;nh phải thất học v&agrave; lu&ocirc;n lu&ocirc;n căn dặn c&aacute;c con: &quot;L&agrave;m người phải lưu danh mu&ocirc;n thuở&quot;. Nhờ sự chịu thương chịu kh&oacute; của bố mẹ, mười anh em Dương Thuấn đều được học h&agrave;nh đầy đủ v&agrave; đến nay ai cũng c&oacute; nghề nghiệp ổn định.         4.    Từ &quot;Hon&quot; trong tiếng T&agrave;y c&oacute; nghĩa l&agrave; &quot;m&agrave;o&quot;, &yacute; n&oacute;i bản Hon to&agrave;n những người c&oacute; m&agrave;o. Theo tiếng Kinh th&igrave; đ&oacute; l&agrave; những người c&oacute; &quot;m&aacute;u mặt&quot;, biết ăn n&oacute;i v&agrave; l&agrave;m được việc. Bởi thế, kh&aacute;c với nhiều bản kh&aacute;c, cuộc sống ở bản Hon từ trước tới nay đều khấm kh&aacute;. Chỉ c&oacute; điều, giao th&ocirc;ng, cơ sở hạ tầng ở đ&acirc;y lại yếu k&eacute;m.      Thuở nhỏ, Dương Thuấn đ&atilde; tỏ ra l&agrave; một cậu học tr&ograve; hiếu học. Cả huyện chỉ c&oacute; một trường cấp 2, s&aacute;ch vở thiếu thốn, đường s&aacute; đi lại kh&oacute; khăn n&ecirc;n kh&ocirc;ng &iacute;t c&ocirc; cậu học tr&ograve; miền n&uacute;i đ&agrave;nh phải nghỉ học. C&ograve;n Dương Thuấn vẫn ki&ecirc;n tr&igrave; b&aacute;m lớp. Hằng ng&agrave;y, anh dậy từ s&aacute;ng sớm, mặc đường đi lầy lội, hay phải tr&egrave;o đ&egrave;o lội suối, Dương Thuấn cởi quần d&agrave;i buộc tr&ecirc;n vai rồi bon bon bước đi. Hay c&oacute; h&ocirc;m phải quấn ni l&ocirc;ng tr&ecirc;n người để tr&aacute;nh sương rơi l&agrave;m ướt quần &aacute;o.    Ch&iacute;nh tinh thần hiếu học đ&atilde; gi&uacute;p Dương Thuấn vượt qua những kh&oacute; khăn ấy. Đến giờ anh vẫn bảo: &quot;Ng&agrave;y ấy, kh&ocirc;ng ai nghĩ l&agrave; c&oacute; được như ng&agrave;y h&ocirc;m nay!&quot;.     Người T&agrave;y c&oacute; nhiều phong tục m&agrave; đến giờ, cho d&ugrave; đ&atilde; ở phố thị gần 20 năm, tiếp thu nhiều nền văn h&oacute;a kh&aacute;c nhau nhưng Dương Thuấn vẫn kh&ocirc;ng thể qu&ecirc;n. Trong đ&oacute;, tục đi Tết mẹ vợ năm n&agrave;o anh cũng thực hiện đầy đủ.       Người T&agrave;y rất qu&yacute; bố mẹ vợ, mỗi lần đi thăm Tết thường c&oacute; qu&agrave; l&agrave; một con g&agrave; trống thiến b&eacute;o v&agrave; to hay một miếng thịt lợn d&agrave;i đ&uacute;ng bằng th&acirc;n con lợn do m&igrave;nh nu&ocirc;i. Phong tục truyền thống n&agrave;y cũng được anh đưa v&agrave;o thơ: &quot; Ai đ&atilde; bắt con g&aacute;i người ta về nh&agrave; m&igrave;nh ở/ Đến thăm mẹ vợ rồi sẽ y&ecirc;u vợ m&igrave;nh hơn...&quot;.        Thơ d&acirc;n tộc thiểu số trong những năm gần đ&acirc;y đang c&oacute; nhiều khởi sắc nhưng cũng c&oacute; nhiều vấn đề đ&aacute;ng b&agrave;n. Trong đ&oacute;, việc s&aacute;ng t&aacute;c bằng tiếng mẹ đẻ được quan t&acirc;m nhiều hơn cả. Nhiều nh&agrave; thơ d&acirc;n tộc khi bắt đầu viết, họ n&oacute;ng ruột muốn được mọi người biết đến n&ecirc;n viết bằng tiếng Kinh.    Dương Thuấn phản đối: &quot;Vai tr&ograve; tr&aacute;ch nhiệm của nh&agrave; thơ, nh&agrave; văn l&agrave; phải bảo tồn ng&ocirc;n ngữ. Việc đưa s&aacute;ch văn học v&agrave;o trong nh&agrave; trường cũng kh&ocirc;ng thể bảo tồn được. Tr&aacute;ch nhiệm đ&oacute; thuộc về c&aacute;c nh&agrave; văn, nh&agrave; thơ&quot;.    Hiện nay, nh&agrave; thơ Dương Thuấn th&ocirc;ng thuộc 4 thứ tiếng nhưng anh vẫn kh&ocirc;ng qu&ecirc;n g&igrave;n giữ v&agrave; trau chuốt tiếng T&agrave;y từng ng&agrave;y. Trong nh&agrave; anh c&oacute; rất nhiều đĩa tiếng T&agrave;y, anh vẫn thường mở ra nghe. Hoặc đọc v&agrave; s&aacute;ng t&aacute;c thơ bằng tiếng T&agrave;y (rồi sau đ&oacute; mới dịch ra tiếng Kinh). Đ&oacute; l&agrave; một c&aacute;ch giữ cho hồn thơ, văn h&oacute;a T&agrave;y trong anh kh&ocirc;ng bị mai một, kh&ocirc;ng bị những tr&agrave;o lưu đồng h&oacute;a.    Anh kh&ocirc;ng chỉ chăm lo cho m&igrave;nh m&agrave; c&ograve;n đau đ&aacute;u cho thế hệ c&aacute;c con. Con g&aacute;i đầu của anh l&agrave; kỹ sư kinh tế viễn th&ocirc;ng nhưng đang theo học b&aacute;o ch&iacute;, c&ograve;n cậu con trai thứ đang l&agrave; họa sĩ cho một c&ocirc;ng ty truyền th&ocirc;ng. Năm n&agrave;o v&agrave;o dịp h&egrave;, Tết anh cũng đưa c&aacute;c con về bản Hon để sống, t&igrave;m hiểu văn h&oacute;a T&agrave;y. Đ&oacute; l&agrave; một c&aacute;ch để con c&aacute;i kh&ocirc;ng qu&ecirc;n nguồn cội.    Con g&aacute;i anh thỉnh thoảng cũng viết văn, Dương Thuấn cảm thấy rất mừng khi con g&aacute;i &quot;c&oacute; những trang văn mi&ecirc;u tả về bản Hon hay v&agrave; đẹp hơn cả bố!&quot;. Đ&oacute; l&agrave; c&ocirc;ng sức của anh bao nhi&ecirc;u ng&agrave;y chắt chiu để c&oacute; &quot;quả sai&quot;. Trong đ&oacute;, c&oacute; những &quot;quả sai&quot; v&ocirc; h&igrave;nh, v&ocirc; gi&aacute; &quot;lưu danh mu&ocirc;n thuở&quot;. D&ugrave; vậy, anh vẫn kh&ocirc;ng ngu&ocirc;i khao kh&aacute;t: &quot;T&ocirc;i đem những b&agrave;i thơ của m&igrave;nh đến với mọi người tr&ecirc;n thế giới v&agrave; họ sẽ hiểu về d&acirc;n tộc T&agrave;y của t&ocirc;i hơn&quot;      
</content> 
</entry> 
 
</feed>
