Viết sau lúc kẹt xe
Bố đã về nhà sau lần kẹt xe ở ngã tư Tôn Đức Thắng - La Thành
Không dễ dàng gì
Chen
Lấn
Nhích
Khói bụi
Xăng xe
...
Nhưng rồi bố đã về nhà.
Con yêu ạ!
Đây không phải lần kẹt xe đầu tiên
Cũng không phải lần đầu bố nghĩ về nó
Chính là tương lai của con
Khi một ngày nào đó con sẽ chào đời và sống cùng bố mẹ.
Bố sẽ cùng mẹ đưa con đi chơi
Những nơi con thích
Bố sẽ đưa con đến trường
Từ đây con có kiến thức
Con yêu ơi!
Bố đã nghĩ thật nhiều về tương lai của con
Không ít lần bố cảm thấy hoang hoải
Sẽ ra sao khi bố đưa con đi học muộn vì tắc đường
Những chỗ con chơi, người xe chen lấn. Tiếng còi xe và cả những tiếng chửi đổng
Mà cục cưng của bố thì bé nhỏ vô cùng!
Có một điều rất thật là cảm giác của bố châng lâng
Khi nghĩ đến một ngày con sẽ ở cạnh bố và mẹ
Con yêu ơi!
Cho dù cuộc sống có như thế nào
Thì bố và mẹ vẫn chờ đón con
Về đây và ở lại cùng bố mẹ, con nhé!
Giãi bày
Anh của người đàn ông hôm nay
Vai không u
Bắp không nở
Chỉ có trái tim là rộng lớn
Chỉ có lời nói là chân thật
Không biết những lời cho lá hát, hoa cười
Không biết trao em những lời dịu lưỡi ngọt môi
Người miền Trung - anh - lời thẳng như ruột ngựa
Nhưng anh biết nắm tay em khi mùa trở lạnh...
Em biết không
Câu chuyện dài về những con chữ có thể không làm em vui
Nhưng anh đã từng xem chúng là điểm tựa
Giống như em
Đã ở bên anh sau những ngày dài bất tận
Hà Nội buồn hơn ở quê!
Thông thênh một nẻo về
Anh muốn được cùng em đi trên con đường dậy hương hoa sữa
Chúng mình rất yêu mùa thu
Cả anh và em đều tan ra trong mùi hương dịu ngọt
Bất chấp những cơn gió lùa
Được không em?
Đơn giản chỉ là nụ cười mọng như bông hoa mới nở
Để anh thấy ấm hơn trước gió chớm mùa
Những câu thơ thôi không còn đơn độc
Chúng mình yêu nhau kể từ lúc này, được chưa?!