Sign up

Chùm thơ Dự thi trên Văn nghệ quân đội số 21 (Tháng 6/2009)

Published on 00:50, 06/23,2009

Viết sau lúc kẹt xe

Bố đã về nhà sau lần kẹt xe ở ngã tư Tôn Đức Thắng - La Thành
Không dễ dàng gì
Chen
Lấn
Nhích
Khói bụi
Xăng xe
...
Nhưng rồi bố đã về nhà.



Con yêu ạ!
Đây không phải lần kẹt xe đầu tiên
Cũng không phải lần đầu bố nghĩ về nó
Chính là tương lai của con
Khi một ngày nào đó con sẽ chào đời và sống cùng bố mẹ.


Bố sẽ cùng mẹ đưa con đi chơi
Những nơi con thích
Bố sẽ đưa con đến trường
Từ đây con có kiến thức



Con yêu ơi!
Bố đã nghĩ thật nhiều về tương lai của con
Không ít lần bố cảm thấy hoang hoải
Sẽ ra sao khi bố đưa con đi học muộn vì tắc đường
Những chỗ con chơi, người xe chen lấn. Tiếng còi xe và cả những tiếng chửi đổng
Mà cục cưng của bố thì bé nhỏ vô cùng!



Có một điều rất thật là cảm giác của bố châng lâng
Khi nghĩ đến một ngày con sẽ ở cạnh bố và mẹ
Con yêu ơi!
Cho dù cuộc sống có như thế nào
Thì bố và mẹ vẫn chờ đón con
Về đây và ở lại cùng bố mẹ, con nhé!




Giãi bày

Anh của người đàn ông hôm nay
Vai không u
Bắp không nở
Chỉ có trái tim là rộng lớn
Chỉ có lời nói là chân thật
Không biết những lời cho lá hát, hoa cười
Không biết trao em những lời dịu lưỡi ngọt môi
Người miền Trung - anh - lời thẳng như ruột ngựa
Nhưng anh biết nắm tay em khi mùa trở lạnh...



Em biết không
Câu chuyện dài về những con chữ có thể không làm em vui
Nhưng anh đã từng xem chúng là điểm tựa
Giống như em
Đã ở bên anh sau những ngày dài bất tận
Hà Nội buồn hơn ở quê!



Thông thênh một nẻo về
Anh muốn được cùng em đi trên con đường dậy hương hoa sữa
Chúng mình rất yêu mùa thu
Cả anh và em đều tan ra trong mùi hương dịu ngọt
Bất chấp những cơn gió lùa


Được không em?
Đơn giản chỉ là nụ cười mọng như bông hoa mới nở
Để anh thấy ấm hơn trước gió chớm mùa
Những câu thơ thôi không còn đơn độc
Chúng mình yêu nhau kể từ lúc này, được chưa?!


Bài viết về Ngày lạ

Published on 01:09, 05/27,2009

 


Chân thành cảm ơn cô nhiều, cô nhé! Sau này ra trường, em sẽ nhớ cô lắm ý! Hi hi
Đây là bài viết về cuốn Ngày lạ mà cô chủ nhiệm lớp đã ưu ái viết cho mình. Không ngờ cô mình tài giỏi vậy! :D Công việc chính của cô mình là làm giáo vụ, nhưng bên cạnh đó cô mình còn làm thơ, sáng tác truyện ngắn, phê bình. Và lần này là giới thiệu cho cuốn Ngày lạ. Hi hi. Công nhận, lớp mình cả cô cả trò đều giỏi nhỉ! :D

Thế giới... "Ngày lạ"

(Đọc tập thơ Ngày lạ, Hồ Huy Sơn, NXB Hội Nhà văn 2009)

Một ngày nào đó, tôi chợt buồn chợt vui, chợt nghĩ ngợi xa xôi quãng dài quãng ngắn, rồi cảm thấy mông lung, thấy con đường trước mắt xa ngái. Tôi giật mình: Rỗng! Nhạt!....Không! Tôi đã có cả một thế giới mênh mông. Có mẹ cha yêu thương từ câu hát. Có tuổi thơ chuồn chuồn cõng nắng. Có tiếng trâu  chia cỏ ngọ.. ọ. ơi. Có những cơn mưa rào trên cánh đồng gió Lào nắng nỏ. Tôi trở về đầy ắp một quê hương! Rồi tôi lại trở về tôi phố thị. Ngày đi mãi vừa lạ vừa quen!

Đó là những cảm xúc của tôi khi đọc Ngày lạ của Hồ Huy Sơn. Một cảm xúc bị lôi cuốn mạnh như chính tôi đã sinh ra từ thế giới thơ của anh. Đó là điều kỳ diệu của văn chương, của tập thơ.

Đã lâu, tôi mới được đọc một tập thơ có cảm xúc trong sáng, đằm thắm hồn quê đến thế. Mỗi câu thơ như ngọn cỏ bứt lên từ mảnh đất quê: day dứt, nhớ thương, đau đáu, da diết.

Tập thơ gồm ba mươi sáu bài, với hai mảng chính: mảng viết về quê hương với những đặc trưng rất riêng của miền quê xứ Nghệ: gió Lào, bát canh chua, cánh đồng... Và mảng kia là nơi phố thị. Tuy nhiên có sự trở đi trở lại giữa hai không gian. Có những bài lấy cảm xúc nơi đô thị rồi lại có sự trở về hoặc vụt thoáng quê hương. Ở không gian đô thị cũng vậy. Hai chiều không gian Quê - Phố thị như một vệt sáng dài trở đi trở lại trong thơ anh. Nó như một đường thẳng đáy của một tam giác. Ở giữa hai chiều không gian ấy tác giả đã dựng lên một đỉnh cao, một không gian mới, một điểm nhìn mới. Đấy chính là không gian thơ, không gian của nghệ thuật, của Ngày lạ. Nói một cách khác, từ trải nghiệm, từ những miền không gian khác nhau, Sơn đã xây dựng lên một thế giới nghệ thuật riêng. Thế giới vừa lạ vừa quen. Thế giới có tất cả những gì đã thường trực và giờ nhìn lại,  nhận thức lại, soi chiếu lại, khám phá hơn chiều sâu, theo sự biến đổi không ngừng của sự vật, con mắt của nhà thơ, theo cảm thức hiện đại của thế hệ trẻ 8X.  

          Viết về quê hương, Hồ Huy Sơn viết rất nhiều về cánh đồng. Cánh đồng quê đã gắn bó thân thiết với cậu bé mục đồng những ngày chăn trâu cắt cỏ. Sơn đã viết:  "Tôi sinh ra từ cánh đồng/Thì tôi làm thơ về cánh đồng". (Bản năng).

Cánh đồng trong thơ Sơn đầy ắp những hình ảnh quen thuộc: tiếng sáo diều réo ran, tiếng trâu gọi bạn chia cỏ. Nơi đó có tuổi thơ đi trên những thửa ruộng chật hẹp, có "sóng lúa xô nghiêng những nếp nhăn định mệnh".

Nhưng thật kỳ diệu, cánh đồng quê khắc nghiệt cằn cỗi ấy lại ủ mầm gieo hạt cho cánh đồng thơ, cánh đồng chữ nghĩa văn chương của cậu bé mục đồng: "Và mỗi ngày cánh đồng lại thít chặt lấy tôi/Ủ mầm hạt thóc/Đến một ngày khác/Hạt thóc cựa mình thành những hạt thơ". (Đồng vọng)

Nói về quê hương, Sơn luôn nhắc đến hình ảnh mẹ lam lũ khó nhọc dãi nắng dầm mưa trên cánh đồng. Người mẹ ấy cũng như bao người mẹ khác, đã vượt lên số phận để giữ lửa tình thương cho ngôi nhà: "Chỉ mẹ vẫn nồng nàn yêu thương/Cặm cụi canh cua cá đồng kho khế".(Về quê)

Trong bài viết "Còn duyên, tôi còn viết" Sơn đã tâm sự rất thật: "Tôi chẳng biết là mình đã ăn bao nhiêu tôm,cá, ốc... được bắt lên từ sông. Chỉ biết là trong dòng máu ngày ngày đang lưu chuyển, có những thứ dân dã kia. Sau này tôi có làm thơ nhiều về làng quê, về cánh đồng, bông lúa, củ khoai... để trả cho món nợ đó. Nhưng vì đây là món nợ ân tình nên có lẽ chẳng bao giờ tôi trả được". Sự băn khoăn ấy cùng những cảm xúc sau những lần về thăm quê "Chẳng dám nghĩ một ngày không về nữa", "Con đi về nhà mới thấy thương cha mẹ nhiều hơn", mà tâm hồn thơ mới có chốn để đi về, mới có cánh đồng mênh mông để ấp ủ những mùa thơ nẩy hạt đâm bông.

           Ra khỏi miền ký ức về quê, Sơn lại trở về thành phố, trở về với thế giới chật hẹp của mình: "Thế giới của tôi/ Căn phòng chưa đầy mười mét vuông". Nhưng cũng thật lạ. Ở không gian nào dù rộng lớn mênh mông hay chật hẹp "mười mét vuông" thì Sơn cũng tạo cho mình một thế giới riêng. Thế giới của miền thơ, câu chữ cứ sinh sôi, hạt thơ cứ nảy mầm từ không gian ấy: "Thế giới của tôi/Những con  chữ  cựa quậy/Chờ ngày sinh sôi/Chúng phôi thai từ trái tim tôi...". (Thế giới của tôi)

Ở không gian quê, Sơn thoả sức mênh mông trên những cánh đồng bát ngát, cảnh vật cứ ăm ắp hiện ra trong những câu thơ thì ở không gian đô thị có sự bó hẹp lại. Thay thế vào đó là những cảm thức chiều sâu về thời gian cùng những suy tư, băn khoăn trước tình yêu, trước cuộc sống, trước con đường mình đã lựa chọn.

Chúng ta thường cảm nhận thời gian theo từng bước đi của thiên nhiên, theo quy luật tuần hoàn xuân, hạ, thu, đông; theo từng tháng, từng năm, theo thời lượng. Thơ hiện đại không theo quy luật này. Trong thơ, thời gian luôn có sự biến đổi, luôn đồng hiện theo tâm cảm của tác giả. Trong thế giới thơ Ngày lạ, Hồ Huy Sơn cũng đã bắt kịp được cảm thức thơ hiện đại. Anh đã xây dựng cõi thời gian nghệ thuật mang tâm thức của nhân vật trữ tình, nghiêng về sự tìm kiếm, khám phá cái mới, về  chất của thời gian. Điều này được thể hiện rất rõ trong mảng thơ nói về tình yêu. Tác giả đã đo đếm chất thời gian bằng những cảm xúc tạo nên giá trị đích thực của tình yêu.

Đọc thơ Sơn, người đọc càng thấy quý hơn những giây phút được sống trong tình yêu đẹp. Đó là hạnh phúc tuyệt vời của tuổi trẻ, tình yêu mà ai cũng có được trong cuộc đời. Tuy nhiên, không phải chỉ có cõi thời gian yêu là đẹp, mà tất cả những khoảnh khắc trong cõi thời gian Ngày lạ đều đẹp bởi nó giúp cho sự trải nghiệm, sự khám phá cái mới lạ, sự khác thường với những gì bình thường. Đó là những "Ngày lạ", những ngày sống trong tâm trạng mơ hồ, không rõ vui hay buồn, luôn có cảm giác như mình "đang rơi", thèm được "chết một lúc". Ngày mà anh ước mình như ngọn khói mong manh, như hạt nước nhỏ trong đại dương bao la để "ước gì có thể bốc hơi" (Sự điên rồ của ngày).

Sự dằn vặt, trăn trở ấy chính là sự tìm kiếm con đường đi riêng của mình, con đường vào thế giới thơ: "Khát khao có được một âm thanh khác loài chim ngày qua quẩn quanh trong chiếc lồng và hót dưới sự tán dương của những tiếng cười có đủ cả ái, ố, hỉ, nộ...". Sự khát khao sáng tạo ấy là ánh sáng soi vào con chữ trong đêm: "Đêm đêm những con chữ cựa quậy" (Trên bước đường tôi đi).                                          

          Với tập thơ đầu tay này, tuy chưa nhiều có sự tìm kiếm, cách tân nhưng anh cũng đã thay đổi được quan niệm truyền thống văn học phải phản ánh cái hay cái đẹp. Tác phẩm có sự mở rộng biên độ. Anh nhặt nhạnh từ những điều nhỏ nhất trong cuộc sống, dễ bị lãng quên để đưa vào thế giới thơ và có thông điệp mới về quan niệm trước cuộc sống như: Đám tang những sợi lông; Lan man từ phòng tắm; Không tên 1; Sắp đặt... Tuy nhiên người đọc cũng thấy một số câu thơ chưa có sự gọt dũa, làm gọn, chỉ là tiếng nói thường của bản năng.

         

                                                                   Tháng 3/2009

Trịnh Minh Hiếu

Bài đăng báo Quân đội nhân dân cuối tuần, tuần này!


Thơ_ Đêm trên cánh đồng của mẹ

Published on 07:48, 02/28,2009

Đêm ấy không ngủ được
Tôi ra đồng bằng đôi chân trần
Cọng cỏ may cười ngả nghiêng trong gió
Trăng soi gương trong vũng nước cỏn con.


Hoang hoải
Đê mê
Từ phía bờ sông bùn đất dậy hương...


Tôi nghe bên tai mình thanh âm ồn ã
Dế cha đi uống rượu - say về nhà đập phá
Dế mẹ cúi lặng. Mỗi lúc chỉ còn một mình lại khóc
Xé toạc màn đêm bằng những lời nỉ non.

Ngoan nào yên lặng nhé đêm
Để tôi xin chút êm đềm ngày xưa
Mẹ tôi dầu dãi nắng mưa
Chỉ xin đồng những vụ mùa bội thu!


(Từ tập thơ Ngày lạ, Hồ Huy Sơn, NXB Hội Nhà văn 2009)


Thơ _ Tạ từ

Published on 01:32, 02/17,2009

 

Ngôi nhà ấy em đóng cửa từ lâu
Anh muốn tới mà không sao tới được
Hoa cải vàng cho lòng nhau xao xác
Chúng ta còn đợi chờ nhau đến bao giờ?


Anh gieo mãi không gieo nổi một bài thơ
Bởi những yêu thương, những đắn đo, nghi ngại
Có đôi lúc cả ý nghĩ cũng lấm bụi
Thao thiết giữ cho em nỗi nhớ trinh nguyên!


Bởi chúng ta mãi mãi ở hai miền
Mặt đã cách và lòng cũng phải khác
Có niềm tin là sẽ có hạnh phúc
Mình xa nhau để tìm kiếm bình yên...


Thao thiết giữ cho em nổi nhớ trinh nguyên!

16-02-2009


Thơ dự thi trên Văn nghệ quân đội (số đầu thàng 2/2009)

Published on 21:42, 02/14,2009

Mục đích


Mục đích của những cuộc chia ly
Thực ra là để gặp những cuộc chia ly khác


Mục đích của việc đâm chồi làm hạt
Không dành lợi ích cho cây


Mục đích của việc ăn, ngủ hàng ngày
Vô hình chung đang vỗ béo sự chết


Câu chuyện về con chim họa mi quẩn quanh trong chiếc lồng và hót
Rồi cũng đến một ngày nó sẽ ngưng giọng và chết...

Dồn dập tự vấn mình về những mục đích
Chợt thấy cô đơn trong thế giới người...

02/11/2008


Nhà thơ Dương Thuấn: Chỉ biết hát lời cho quả sai

Published on 23:52, 11/14,2008




Nhà thơ Dương Thuấn

Một nhà văn trẻ, không phải là người Tày như Dương Thuấn, cũng không phải là người dân tộc thiểu sổ, là người Kinh "chính hiệu" nhưng đã bị thơ Dương Thuấn "cảm hóa". Để rồi, một truyện ngắn được lấy cảm hứng từ sông Năng trong thơ Dương Thuấn ra đời, được rất nhiều người yêu thích. Dương Thuấn từng bộc bạch: "Ta là chàng trai của núi/ Chỉ biết hát lời cho quả sai". Bởi vậy, cũng có thể xem đây như là "quả sai" mà anh đã tâm niệm.


1. "Những tối trăng vàng em và tôi cùng tắm/ Nước sông làm da thịt em trắng thơm tho/ Tôi và em yêu nhau rồi đi xa quê/ Bây giờ mỗi đêm nằm lại nghe tiếng sóng/ Tiếng thác réo chui vào trong chăn ấm thành giấc mơ".

Những câu thơ ngân lên như những câu hát da diết cũng chính là dòng hoài niệm của một người con xa quê đau đáu về làng bản, về phong tục tập quán, về sông Năng... có lẽ suốt đời không khi nào nguôi quên. Người "ca sĩ không chuyên" ấy chính là nhà thơ Dương Thuấn. Anh hát không biết mệt mỏi bên dòng Năng thân thương.

Nhà triết học người Hy Lạp, Hêraclit từng nói: "Không ai tắm hai lần trên một dòng sông". Nhưng đến với thơ Dương Thuấn, người đọc như luôn luôn được tắm, được vẫy vùng, được thanh lọc tâm hồn bởi dòng Năng cứ trở đi trở lại đầy vướng vít.

Hát với sông Năng là tên một bài thơ, cũng là nhan đề tập thơ thứ 9 của anh. Có lẽ với tập thơ này, Dương Thuấn thể hiện khá rõ cả tài và tình của mình. Một mặt, tập thơ khắc họa rõ nhất phong cách thơ Dương Thuấn. Anh cứ lặng lẽ quan sát, âm thầm suy nghĩ, chiêm nghiệm về cuộc đời, về con người.

Cũng có lúc, anh giống như một người họa sĩ, tỉ mẩn đưa những nét bút vừa cụ thể vừa khái quát, vừa tinh tế vừa ấm ấp để phác họa quê hương, làng bản của mình. Đặc biệt, cái tình trong thơ Dương Thuấn thì không ai có thể phủ nhận.

Có lúc, đó là sự gắn bó, hoà nhập giữa con người với thiên nhiên. Lúc khác lại là sự hồi tưởng, nhớ nhung của một người con đi xa ngoái nhìn về quê hương, làng bản với biết bao kỷ niệm sâu nặng, với những con người, những tập tục, những ký ức không thể quên. Và ngời ngợi trong đó là tình yêu chân chất, mộc mạc của người con được sinh ra từ sông Năng, được tắm nước sông Năng và giờ đây hát lời sông Năng.

Những hình ảnh hết sức giản dị, đầy trìu mến được khơi gợi từ con sông Năng hiền hoà, thơ mộng: những người phụ nữ đập áo bên sông Năng, tiếng quay sa, ánh trăng khuya... có sức cảm hóa mạnh mẽ nơi người đọc.

Một nhà văn trẻ, không phải là người Tày như Dương Thuấn, cũng không phải là người dân tộc thiểu sổ, là người Kinh "chính hiệu" nhưng đã bị thơ Dương Thuấn "cảm hóa". Để rồi, một truyện ngắn được lấy cảm hứng từ sông Năng trong thơ Dương Thuấn ra đời, được rất nhiều người yêu thích. Dương Thuấn từng bộc bạch: "Ta là chàng trai của núi/ Chỉ biết hát lời cho quả sai". Bởi vậy, cũng có thể xem đây như là "quả sai" mà anh đã tâm niệm.


2.
Tôi ngồi đối diện với Dương Thuấn. Nhìn bề ngoài, không ai nghĩ anh là người Tày, là con của bản Hon, Ba Bể (Bắc Kạn). Ra đường hay tới công sở, anh luôn luôn ăn mặc lịch lãm: áo sơ mi đóng thùng, tóc được chải vào nếp, điện thoại trong túi đổ chuông liên tục. Chỉ có cách nói chuyện giản dị nhưng hết sức thẳng thắn, "hỏi gì đáp nấy" mới là minh chứng nho nhỏ để người nghe tin Dương Thuấn là người Tày. Nhưng nếu còn mối nghi ngờ nào đó nữa thì cách tốt nhất là nên tìm thơ anh mà đọc.

Thật lạ, qua bao nhiêu năm lăn lộn, bươn bả với cuộc sống đô hội nhưng hồn thơ Dương Thuấn vẫn luôn đượm màu sắc dân tộc, vẫn luôn hướng về bản Hon, về sông Năng, nơi chôn nhau cắt rốn. Có lẽ, không phải ai cũng có tài cất giữ hồn thơ, để không bị đô thị hóa mà ngày càng nồng nàn, chín đượm như Dương Thuấn.

Dương Thuấn về Hà Nội từ năm 1989, lúc đó anh thi đỗ và theo học tại  Trường Viết văn Nguyễn Du (nay là Khoa Sáng tác - Lý luận Phê bình Văn học, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội) và trong kỳ thi tốt nghiệp ra trường anh là Thủ khoa thơ.

Năm giám khảo là năm nhà thơ, nhà nghiên cứu rất uy tín đã đồng tình hạ 5 điểm 10 cho tác phẩm thi tốt nghiệp ra trường của anh là tập thơ Đi tìm bóng núi. Điều chưa từng xảy ở ngôi trường này xưa nay.

Kể từ đây, anh bắt đầu lao động cật lực trên con đường chữ nghĩa. Nhưng ít ai biết Dương Thuấn chạm ngõ làng văn không phải bằng thơ mà bằng truyện ngắn. Và cũng ít ai biết, anh đến với văn chương từ hồi còn là sinh viên Trường Sư phạm.

Đến giờ anh vẫn chưa quên truyện ngắn Mùa hoa mạ thứ ba đầu tiên viết về hoa mạ, một loài hoa ở bản Hon giống như hoa phượng nhưng cây và lá thì to hơn, chỉ nở vào tháng ba. Có nhiều nhà thơ, vì cảm xúc ào ạt, tình cảm tuôn trào, muốn nói thật nhiều điều ngoài khuôn khổ một bài thơ, đành mượn hình thức văn xuôi để thể hiện.

Mặc dù chuyện thành, bại là điều chưa nói đến. Nhưng Dương Thuấn thì ngược lại. Có lẽ vì thơ anh đã nói lên được tất cả những gì anh muốn nói. Chính vì vậy, việc dứt hẳn với văn xuôi để sang làm thơ không làm anh tiếc nuối nhiều.

Anh có cách nói riêng, hầu như chưa lẫn vào ai và cũng không ai có thể lẫn được. Đọc thơ anh, dễ khiến người ta nghĩ rằng việc làm thơ của Dương Thuấn "dễ như trở bàn tay". Sở dĩ nói như vậy vì đọc thơ anh, người đọc bắt gặp ở đó một lối quan sát rất gần, rất thực, thực như chính suy nghĩ, cách nói của người miền núi quê anh. Có cảm giác như anh đi đâu, nhìn vào đâu cũng có thể "nhả" ra thơ (!).

Tôi trộm nghĩ, giả sử ai đó muốn tìm hiểu thơ Dương Thuấn bằng lối diễn giải thì có lẽ sẽ gặp thất bại ngay từ đầu. Bởi thơ anh không có chỗ cho những uẩn khúc, vòng vo. Nhưng có lẽ, sự độc đáo của thơ Dương Thuấn cũng chính là ở sự gần và thực ấy. Thực nhưng không thô, không sơ sài. Giản dị nhưng đầy sức lôi cuốn, đặc biệt ở cách sử dụng ngôn từ ví von, so sánh giàu tính biểu cảm.
 

3. Gần 20 năm lặn lội làm thơ, làm báo ở Hà Nội, Dương Thuấn đã "hát" không biết mệt mỏi để có "quả sai". "Chàng trai núi" ấy đang có một cuộc sống mà không phải ai cũng có được: người vợ hiền đảm đang, cả hai con (một trai một gái) đều ngoan ngoãn, học giỏi và đã đi làm. Anh hạnh phúc vì điều đó.

Người xưa quan niệm: "Tậu trâu, lấy vợ, làm nhà/ Xong ba việc ấy mới là đàn ông". Có thể nói, Dương Thuấn đã "hoàn thành xuất sắc" ba việc ấy để trở thành một người đàn ông, một người chồng, người bố chân chính.

Anh không giấu được mừng vui khi "khoe" với tôi về căn nhà khang trang ở phố Chùa Hà mà anh vừa mua được từ số tiền dành dụm bao nhiêu năm. Đó là "quả sai" mà anh dành cho vợ con, những người thân yêu của mình.

Nhưng, để có được "quả sai" như ngày hôm nay, Dương Thuấn vẫn không quên những ngày cơ hàn trước kia. Anh ra trường khi còn rất trẻ, mới 21 tuổi đã trở thành một "ông giáo" dạy Văn cấp 3. Bởi thế, không ít lời chọc ghẹo của học trò khiến thầy giáo trẻ đỏ bừng mặt. Trước khi chuyển xuống Hà Nội, Dương Thuấn đã có 4 năm dạy Văn tại Trường cấp 3 Nà Phặc, 3 năm tại Trường cấp 3 Ba Bể.

Hồi mới ra trường, lương ba cọc ba đồng (60 đồng/tháng lương) nên cuộc sống của anh khá vất vả. Để cải thiện cuộc sống, Dương Thuấn một mình vào các làng bản đặt mua sa nhân, sau đó mang nhập cho các tay lái buôn. Công việc thuận lợi nên cuộc sống của anh khấm khá dần lên, thậm chí anh còn có thể làm nhà và mua sắm nhiều vật dụng khác.

Mặc dù vậy, anh vẫn phải đi buôn lén lút vì hồi đó cán bộ Nhà nước bị cấm kiếm tiền, ai kiếm ra tiền thì bị cho là xấu. Nhưng Dương Thuấn không "đầu hàng", có lẽ vì học được đức tính cần cù, chịu khó từ người bố của mình.

Dẫu cuộc sống còn khó khăn nhưng ông không để con mình phải thất học và luôn luôn căn dặn các con: "Làm người phải lưu danh muôn thuở". Nhờ sự chịu thương chịu khó của bố mẹ, mười anh em Dương Thuấn đều được học hành đầy đủ và đến nay ai cũng có nghề nghiệp ổn định.


4.
Từ "Hon" trong tiếng Tày có nghĩa là "mào", ý nói bản Hon toàn những người có mào. Theo tiếng Kinh thì đó là những người có "máu mặt", biết ăn nói và làm được việc. Bởi thế, khác với nhiều bản khác, cuộc sống ở bản Hon từ trước tới nay đều khấm khá. Chỉ có điều, giao thông, cơ sở hạ tầng ở đây lại yếu kém.

Thuở nhỏ, Dương Thuấn đã tỏ ra là một cậu học trò hiếu học. Cả huyện chỉ có một trường cấp 2, sách vở thiếu thốn, đường sá đi lại khó khăn nên không ít cô cậu học trò miền núi đành phải nghỉ học. Còn Dương Thuấn vẫn kiên trì bám lớp. Hằng ngày, anh dậy từ sáng sớm, mặc đường đi lầy lội, hay phải trèo đèo lội suối, Dương Thuấn cởi quần dài buộc trên vai rồi bon bon bước đi. Hay có hôm phải quấn ni lông trên người để tránh sương rơi làm ướt quần áo.

Chính tinh thần hiếu học đã giúp Dương Thuấn vượt qua những khó khăn ấy. Đến giờ anh vẫn bảo: "Ngày ấy, không ai nghĩ là có được như ngày hôm nay!".

Người Tày có nhiều phong tục mà đến giờ, cho dù đã ở phố thị gần 20 năm, tiếp thu nhiều nền văn hóa khác nhau nhưng Dương Thuấn vẫn không thể quên. Trong đó, tục đi Tết mẹ vợ năm nào anh cũng thực hiện đầy đủ.

Người Tày rất quý bố mẹ vợ, mỗi lần đi thăm Tết thường có quà là một con gà trống thiến béo và to hay một miếng thịt lợn dài đúng bằng thân con lợn do mình nuôi. Phong tục truyền thống này cũng được anh đưa vào thơ: "Ai đã bắt con gái người ta về nhà mình ở/ Đến thăm mẹ vợ rồi sẽ yêu vợ mình hơn...".

Thơ dân tộc thiểu số trong những năm gần đây đang có nhiều khởi sắc nhưng cũng có nhiều vấn đề đáng bàn. Trong đó, việc sáng tác bằng tiếng mẹ đẻ được quan tâm nhiều hơn cả. Nhiều nhà thơ dân tộc khi bắt đầu viết, họ nóng ruột muốn được mọi người biết đến nên viết bằng tiếng Kinh.

Dương Thuấn phản đối: "Vai trò trách nhiệm của nhà thơ, nhà văn là phải bảo tồn ngôn ngữ. Việc đưa sách văn học vào trong nhà trường cũng không thể bảo tồn được. Trách nhiệm đó thuộc về các nhà văn, nhà thơ".

Hiện nay, nhà thơ Dương Thuấn thông thuộc 4 thứ tiếng nhưng anh vẫn không quên gìn giữ và trau chuốt tiếng Tày từng ngày. Trong nhà anh có rất nhiều đĩa tiếng Tày, anh vẫn thường mở ra nghe. Hoặc đọc và sáng tác thơ bằng tiếng Tày (rồi sau đó mới dịch ra tiếng Kinh). Đó là một cách giữ cho hồn thơ, văn hóa Tày trong anh không bị mai một, không bị những trào lưu đồng hóa.

Anh không chỉ chăm lo cho mình mà còn đau đáu cho thế hệ các con. Con gái đầu của anh là kỹ sư kinh tế viễn thông nhưng đang theo học báo chí, còn cậu con trai thứ đang là họa sĩ cho một công ty truyền thông. Năm nào vào dịp hè, Tết anh cũng đưa các con về bản Hon để sống, tìm hiểu văn hóa Tày. Đó là một cách để con cái không quên nguồn cội.

Con gái anh thỉnh thoảng cũng viết văn, Dương Thuấn cảm thấy rất mừng khi con gái "có những trang văn miêu tả về bản Hon hay và đẹp hơn cả bố!". Đó là công sức của anh bao nhiêu ngày chắt chiu để có "quả sai". Trong đó, có những "quả sai" vô hình, vô giá "lưu danh muôn thuở". Dù vậy, anh vẫn không nguôi khao khát: "Tôi đem những bài thơ của mình đến với mọi người trên thế giới và họ sẽ hiểu về dân tộc Tày của tôi hơn"


Thơ _ Những ngày nhớ

Published on 02:57, 11/10,2008

 

Lại một ngày anh vấp vào nỗi nhớ
Hà Nội thì mưa
Anh ngã sóng soài
Muốn đứng dậy mà lòng ươn ướt
Nôi nhớ đầy thêm


Hôm qua có em
Hôm nay...
Trên con đường chỉ bóng anh đổ dài
Ngày nghiêng...


Có lẽ nào vì em
Anh cũng nghiêng
Chỉ chiếc lá cuối mùa rụng xuống
Cũng làm anh đau (!)


Ước bây giờ em đang nghĩ về anh
Nỗi nhớ trung hoà
Anh thôi ngồi một mình đếm lá
"Nhớ"
"Không nhớ"...


Mời tham gia tuyển tập truyện ngắn!!!

Published on 07:50, 11/08,2008

Sau một thời gian chờ đợi, cuối cùng Tuyển tập "Truyện tình.com" cũng đã ra mắt. Cuốn sách dày 340 trang, bao gồm 26 truyện ngắn của 2o tác giả ở những độ tuổi khác nhau. Nên tất nhiên, điều đầu tiên mà tuyển tập này mang lại là sự phong phú đa dạng trong giọng điệu, cách thể hiện. Khi đọc truyện, người đọc sẽ nhận thấy đâu đó sự chỉn chu, tinh tế; đâu đó sự nơn nớt đầy tiềm năng. Sách có sự góp mặt của các tác giả: (kể theo thứ tự:) Nguyễn Quang Thiều, Y Ban, Nguyễn Thị Thu Huệ, Dướng Hướng, Trần Nhương, Trần Thùy Mai, Đặng Thiều Quang, Lê Mỹ Ý, Sông Thao, Phan Cung Việt, Vương Tâm, Nguyễn Thị Minh Thái,  Phạm Hải Anh, Đoàn Lê, Phan Đình Minh, Vũ Minh Nguyệt, Phạm Duy Nghĩa, Lương Đình Khoa, Hồ Huy Sơn , Nguyễn Thanh Loan.
26 truyện ngắn là 26 câu chuyện về tình yêu, ở những cung bậc và dư vị khác nhau. Nói nhiều thành ra mất hứng thú của mọi người. Chi bằng, giới thiệu để mọi người tìm đọc. Hay lắm đó!!!
Nhân đây, cho mình được loan báo cái thông tin này!
Hiện nay, người biên tập của tuyển tập " Truyện tình.com" đang muốn thực Bìa sách Truyện tình.comhiện một tuyển tập khác nữa cũng là những truyện ngắn về tình yêu, chấp nhận sex, gay, les, loạn luận hay sex animal ...  Vậy nhân đây, mình cũng xin thông báo để các anh/chị/bạn/cô/bác/chú/em... ai có truyện ngắn phù hợp, có thể tham gia vào tuyển tập. Mọi người có thể gửi về email của mình: hohuyson@gmail.com Điện thoại: 0985 730 629
(Khuyến khích các bạn viết trẻ vì người đứng ra tuyển tập là một người trẻ (nhưng rất tiếc đã lấy vợ , đó cũng là người có nhiều quan tâm đến lực lượng sáng tác trẻ hiện nay)
Trân trọng thông báo!


Thơ _ Ngạc nhiên

Published on 05:56, 11/07,2008

 

Những người đàn ông

Không kể chức quyền

Từ ông chủ tịch bệ vệ

Ông thầy giáo nghiêm cẩn

Anh nhà báo nhiệt tình...

Hay thậm chí

Ông nhà văn lơ đãng

Anh xe ôm thiếu tiền...

Tóm lại không kể sang-hèn, nhục-vinh

Khi đi vệ sinh

Tất nhiên, tay không thể không cầm dương vật

Lạ một điều

Sau đó người ta vẫn cứ ăn uống nhờ bàn tay ấy

Một điều lạ hơn nữa

Những người đàn ông

Khi gặp nhau

Vẫn cứ bắt tay rồi nói cười như không...

8-10-2008


Thơ - Lan man từ phòng tắm

Published on 04:10, 11/05,2008

 

Phòng tắm làm gì có mùi thơm?
Phòng tắm càng ngày càng hôi hơn
Một mình ngổn ngang với ý nghĩ vụn vặt
Trong khi phòng tắm đã khoá chặt...


Loài người ăn chay niệm Phật
Loài người toàn nói những câu nhân từ
Nhưng loài người đang biến mình thành những kẻ đáng bỏ tù
Loài người cố tình hay giả vờ không biết?


Loài người hô hào: "Hãy dành cho trẻ em những điều tốt đẹp nhất"
Loài người đóng đinh vào đầu khẩu hiệu: "Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai"...
Loài người cười vui như ngày chưa lớn.
Đã có ai nói cho loài người chỉ một câu ngắn gọn:
Thủ dâm là kẻ thù của nhiều đứa trẻ chưa sinh.

27-10-2007


Trái tim của đá (Phần 2)

Published on 02:57, 11/03,2008

 

Tôi cứ chật vật vậy mà đi hết năm một, năm hai rồi đến năm ba. Mẹ thỉnh thoảng viết thư ra, hỏi tôi có thiếu thốn gì thì bảo mẹ, đừng gắng kẻo rồi lại ốm. Mẹ bảo tôi, nếu khó khăn quá thì tìm đến cha. Tôi ậm ừ cho qua nhưng sẽ chẳng bao giờ tôi đến. Mẹ khổ nhiều rồi, tôi không muốn mẹ phải khổ thêm vì mình nữa nên càng cố gắng vượt qua. Chỉ thương mẹ, chừng nào còn gắn bó với cha, chừng đó mẹ còn khổ nhiều. Hôm trước, mẹ gọi điện ra, hỏi thăm tình hình của tôi một hồi, sau đó mới bảo: "Cha mới mua cho mẹ một chiếc tivi màu 15 inch". Giọng mẹ nhỏ thé nhưng vẫn chất chứa bao niềm vui trong đó. Tôi đứng chết lặng, mắt cay xè nhưng chẳng dám nói câu nào. Thì cũng được. Tôi đi cả năm như vậy, ở nhà không có ai bầu bạn thì chiếc tivi là chỗ dựa của mẹ thay tôi. Còn ngoài này tôi đã có Hân.

Càng ngày tôi và Hân càng cảm thấy không thể xa nhau. Hân chăm chút cho tôi từng bữa cơm khiến tôi rưng rưng xúc động. Bù lại, tôi quan tâm đến Hân nhiều hơn bằng cách hỏi han, động viên mỗi lúc Hân buồn. Tôi không có vật chất nên tôi sẽ bù lại bằng tình cảm. Tôi không có được cái vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng tôi sẽ che chắn, bảo vệ cho Hân khi cần thiết. Ý nghĩ về mẹ ám ảnh tôi khi còn ở nhà. Tôi nguyện sẽ thương yêu, chăm sóc cho người mình yêu, để không phải thiệt thòi như mẹ. Tôi quyết không thể như cha mình. Hân vui vẻ đón nhận tình cảm của tôi. Điều đó làm tôi hạnh phúc. Cõ lẽ Hân là người con gái tôi yêu nhưng cũng là người tôi mang nợ. Tôi quên làm sao được những lần Hân đợi cơm, những bữa cơm mà Hân khéo léo để trung hoà khẩu vị của hai đứa. Bởi vì tôi và Hân ở hai miền khác nhau, giọng nói cũng khác.

Đến một ngày, Hân bảo: "Hân phải chuyển đi!". Tôi hỏi: "Hân chuyển đi đâu?". Hân bảo: "Đến ở cùng bạn, bạn Hân đang có chuyện buồn!". Vậy là Hân đi. Tôi cảm thấy hơi buồn vì trước giờ tôi vẫn quen với việc có Hân bên cạnh. Những bữa cơm từ nay chỉ có mình tôi. Hân có lý do chính đáng nên tôi không thể níu kéo được. Hơn nữa, chỗ tôi trọ và chỗ Hân chuyển đến cũng không xa là bao, hằng tuần tôi vẫn có thể lóc cóc đạp xe tới thăm Hân. Tôi nhờ Hân chuyển lời hỏi thăm tới người bạn, vì thỉnh thoảng người bạn ấy vẫn đến phòng tôi và Hân chơi. Hân mỉm cười gật gật đầu rồi đạp xe đi. Tôi nhìn những vòng xe chậm rãi, thanh thản mà trong lòng lại nhói lên một cảm giác bất an.

Tôi không đi chạy bàn nữa mà chuyển sang làm diễn viên trình diễn nhân tượng. Công việc tuy lương không cao nhưng nhàn hơn chạy bàn. Phải tập theo đoàn nên dù nhớ Hân đến mấy cũng phải sang tuần sau tôi mới đến thăm Hân được. Hân mỉm cười chào tôi. Bạn Hân niềm nở tiếp đón tôi. Cô ấy không có vẻ gì của người vừa trải qua một nỗi buồn nào ghê gớm lắm. Nhiều lúc tôi thầm cảm ơn sự nhạy cảm của mình. Nhưng lúc này, tôi lại không hề muốn nó xuất hiện. Nó làm tôi nhói đau khi nghĩ Hân đang trốn chạy tôi. Nếu không thì việc gì Hân phải chuyển đi. Hân tiếp tôi bằng một vẻ gượng gạo mà một người bình thường khó nhận ra. Tôi ngồi chơi một lúc, biết Hân tất cả đều ổn làm tôi cảm thấy yên tâm hơn. Tôi chào Hân và bạn rồi lủi thủi dắt xe ra về. Sau lưng vẫn còn vướng vất câu hỏi của bạn Hân: "Mày đã nghĩ kỹ chưa?" nhưng không có tiếng Hân trả lời.

Gần đến ngày biểu diễn nên tôi ít có thời gian tới thăm Hân. Hân cũng ít về xóm trọ cũ thăm tôi và những người bạn trước đó. Tôi mệt nhoài vì công việc. Vì Hân. Mặc dù thế, tôi vẫn mong sẽ không có chuyện gì xảy ra cho mình. Bởi vì thú thực tôi không thể thiếu Hân được nữa. Hân là chỗ dựa cho tôi những ngày xa nhà. Cả tôi và Hân đều thông hiểu mọi thứ đến khó mà quên được.

Ngày đầu biểu diễn thành công tốt đẹp. Khu Triển lãm đông nghịt người. Sân khấu để biểu diễn nhân tượng chỉ chiếm một không gian hẹp nhưng rất thu hút người xem. Ai cũng đứng ngắm nhìn một cách say sưa, chốc chốc lại trầm trồ khen một câu khiến tôi và bạn diễn hết sức hài lòng. Đây là một loại hình nghệ thuật rất phổ biến ở phương Tây nhưng lại mới xuất hiện ở Việt Nam. Tôi và bạn diễn phải hoá trang toàn thân bằng một loại mỹ phẩm đặc biệt và chỉ mặc trên người đồ ôm sát thân. Tuỳ theo nội dung và chủ đề được trình diễn, người diễn viên sẽ được hoá trang với những hoa văn, màu sắc, tranh ảnh cho phù hợp. Thật sự, phải mặc đồ ôm sát thân, đứng trơ trơ để hàng trăm con mắt nhìn vào, tôi cũng thấy ngại. Nhưng nghĩ đến mẹ, tôi lại bỏ qua mặc cảm. Hơn nữa, khi tôi hoá trang rồi, đâu còn ai biết tôi là ai nữa!

Buổi biểu diễn ngày thứ hai càng đông khách hơn vì ai cũng có vẻ rất tò mò về loại hình nghệ thuật mới này. Công việc nhìn có vẻ đơn giản nhưng cũng khá vất vả. Tôi và bạn diễn phải hoá trang trong ba tiếng đồng hồ, sau đó phải đứng biểu diễn trong suốt bốn tiếng nữa; cứ khoảng hai mươi đến ba mươi phút lại phải thay đổi tư thế một lần. Kể ra cũng vất vả nhưng nhìn thái độ thích thú của khách, tôi và bạn diễn càng có thêm động lực để diễn, diễn một cách chăm chú và say sưa. Tôi đứng nhìn trân trân vào đám đông, bắt gặp những ánh mắt vừa ngạc nhiên lẫn thích thú của khách lại thấy lòng chộn rộn. Chợt tim tôi thót lại khi trông thây Hân đang đi về phía mình. Lỡ Hân nhận ra tôi thì làm thế nào bây giờ? Nhiều bạn diễn của tôi đã phải dừng công việc chỉ vì người thân không đồng ý. Thậm chí, có người đã phải chia tay với người mình yêu. Lý do cũng bởi vì việc mặc đồ ôm sát thân rồi đứng trước nhiều người là một công việc cực kỳ nhạy cảm. Không mấy người có thể thông cảm được. Tôi bỗng trở nên luống cuống đến tội nghiệp. Hân sẽ nghĩ gì về tôi?

Tôi cố gắng bình tĩnh để không làm hỏng buổi biểu diễn. Và may quá là Hân không nhận ra tôi. Nhưng liền sau đó, tôi lặng người đi khi phát hiện ra Hân không đến đây một mình, mà đi cùng một người đàn ông đã trung tuổi. Hân nắm tay người đó lại gần phía tôi, miệng không ngớt cười. Toàn thân tôi tê dại. Người đàn ông ấy là cha tôi! Không lẫn vào ai khác. Khuôn mặt lãng tử đào hoa ấy là dấu hiệu để tôi nhận ra ông. Chính tôi cũng đang sở hữu một khuôn mặt như vậy. Tai tôi ù đi, chỉ nghe loáng thoáng tiếng Hân vừa có chút háo hức lại vừa như nũng nịu: "Anh và em cược xem đây là người hay tượng nhé? Em cam đoan là tượng!". Hân lăng xăng như một đứa trẻ lên ba đang được mẹ thưởng quà.

Vì trò cá cược nên Hân từ từ đưa tay ra rồi nhéo vào bắp chân tôi một cái. Lạ thay, tôi không hề cảm thấy đau chân một chút nào! Nhưng cái đau kia lại chạy lên tim, buốt nhói. Hình như có ai đó đang cầm quả tim của tôi trong tay rồi từ từ bóp vào. Khi biết tôi là người thì Hân xịu mặt ra, chấp nhận một nụ hôn vào má. Hân thua nhưng ánh mắt lại lộ rõ là của người đang hạnh phúc. Sau đó Hân tíu tít chụp ảnh. Trong những bức ảnh của Hân sẽ có tôi. Nhưng chắc chắn chẳng bao giờ Hân nhận ra.

Tôi đứng ngơ ngác. Và vì đang giả tượng nên tôi không được nháy mắt hoặc có những động tác dù là rất nhỏ. Kể cả trái tim tôi đang đau thắt, cũng không dám cử động. Tại sao Hân lại làm thế với tôi? Càng lúc tôi càng khó thở, tức ngực. Tôi không thể bỏ buổi diễn để chạy về phía Hân. Có nghĩa tôi sẽ mất Hân! Vì sao?

Không ai trả lời cho tôi. Tôi vẫn đứng như thế, cố không để nước mắt chảy ra làm loang mỹ phẩm trên mặt. Nước mắt tôi chảy ngược vào trong, dường như nhiệt độ của nó cũng tăng hơn so với bình thường. Tôi muốn được vỗ về, muốn có được cảm giác bình yên. Bất giác tôi nghĩ về mẹ. Nhiều năm qua, tôi cứ đinh ninh là trái tim của mẹ đã chai sạn, trơ cằn trước những khổ đau mà mẹ phải nếm trải. Những khổ đau ấy hoàn toàn do cha gây ra. Và mẹ có quyền được giải phóng cho mình. Nhưng mẹ vẫn cam chịu như vậy. Giờ thì tôi biết rồi, còn biết rất rõ. Đơn giản là vì mẹ không phải là đá.

Còn tôi. Số phận đã ưu ái hay run rủi để tôi mang khuôn mặt của cha? Trong nỗi đau cùng cực, tôi chỉ mong mình được trở thành đá. Là đá thì chắc là không bị đau?...

2-1-2008


Trái tim của đá (Phần 1)

Published on 07:19, 11/01,2008

 

"Ai xui đá có trái tim

Ngàn năm sống với lặng im tình đời"

Con người tôi sau này có một phần do tính cam chịu của mẹ chi phối. Điều đó tôi là người hiểu rõ hơn ai hết. Đã có người bảo tôi, làm thằng đàn ông phải mạnh mẽ, phải biết ác. Không làm được điều đó thì nên lấy váy mặc vào. Tôi bỏ ngoài tai tất cả. Chẳng có lý do gì mà mình phải sống cho người khác, sống cho một ai đó chứ không phải là mình. Đôi khi tôi lại thấy nên cảm ơn mẹ. Tất nhiên, điều này tôi chẳng bao giờ nói ra.

Cha giống như con thú đã thành tinh, nhớ dai dẳng món ăn ngon ngày xưa. Dẫu cha đi nhiều, ăn nằm với đủ loại đàn bà nhưng món ăn được làm nên từ mẹ chẳng bao giờ làm cha chán. Hễ không ở nhà thì thôi, còn đêm nào cha về, tôi càng thấy thương mẹ nhiều hơn. Cha về, chẳng bao giờ nói với mẹ một câu nhẹ nhàng, dù những câu hỏi ấy chỉ để lấy lệ. Đại loại: "khoẻ không", "có thiếu thốn gì không", "cái chân bị khớp thế nào rồi"? Chẳng bảo giờ cha nói... Mẹ lầm lụi, im ỉm hơn những ngày trước kia. Mẹ phục dịch cha như từ trước tới giờ vẫn thế, như mẹ là người hiểu hơn ai hết bổn phận của mình. Bổn phận làm mẹ khổ. Bổn phận hành hạ mẹ. Mẹ không biết hay biết mà vẫn cứ cam chịu?

Nhà có hai gian, một gian làm bàn thờ và bên ngoài kê chiếc bàn gỗ làm bàn tiếp khách. Thực ra khách khứa nhà tôi không nhiều, chỉ đơn giản nó cần phải có trong mỗi nhà ở làng quê này. Một gian ngoài nữa thì kê chiếc giường đôi. Hai mẹ  con vẫn thường ngủ ở chiếc giường ấy. Thuở nhỏ, tôi quen với nếp sống chỉ có hai người, là tôi và mẹ: ăn cơm hai người, đi ngủ cũng hai người. Những ngày cha về, tôi cảm thấy cuộc sống bị xáo trộn. Tôi không thích cha về. Cha về, mẹ phải tất tưởi sang hàng xóm vay nóng ít tiền để mua thức ăn cho cha cùng tiền xe khi cha đi. Để rồi sau đó mẹ lại lo làm việc quần quật kiếm tiền trả nợ. Bình thường, tôi và mẹ vẫn ăn cơm cùng nước mắm, muối vừng; hôm nào khấm khá hơn thì có đĩa cá hoặc mấy miếng thịt ba chỉ. Bữa cơm có cha, thức ăn dọn đầy mâm nhưng tôi vẫn trệu trạo nhai từng miếng cơm. Nhạt thếch.

Tôi không thích cha về. Những ngày có cha, giấc ngủ của tôi nặng nề, thêm cả sự đau xót của thằng bé lên mười. Tôi thường bị đánh thức bởi những tiếng thở hổn hển, những tiếng két giường giữa đêm khuya. Chiếc giường tôi nằm là giường gỗ, giát được làm từ những thanh nứa mỏng. Bởi thế, với những cử động nhẹ cũng phát ra tiếng cót két. Tôi đưa đôi mắt ngái ngủ sang bên cạnh, bắt gặp cha đang nằm chễm chệ trên người mẹ. Ông thúc vào mẹ từng chặp từng chặp, mà tôi nghĩ là mẹ sẽ rất đau. Nỗi đau của số phận. Nhưng mẹ vẫn nằm im, để mặc... Tôi nép mình vào phía trong bức tường, nước mắt đầm đìa hai bên má. Vừa cố để không phát ra thành những tiếng nấc nghẹn tôi vừa thấy thương mẹ quặn lòng. Sao mẹ cứ cam chịu để làm gì? Mẹ không thương mình sao? Lúc ấy, tôi chỉ muốn mẹ vùng dậy và đuổi thẳng cha ra khỏi nhà. Đi đi. Và đừng bao giờ về nữa. Nhưng mẹ đã không làm thế. Tôi cảm thấy giận mẹ vô cùng. Trái tim non nớt của tôi như có ai đó bóp nghẹt, đau nhói. Sao cha tôi không đi luôn đi. Cả năm cả tháng vẫn biền biệt như thế, giờ còn về làm gì?

Sang ngày hôm sau, như mọi ngày, mẹ tôi lại ra đồng. Còn cha thì nằm kềnh càng trên giường. Tôi nhìn ông bằng đôi mắt rực lửa. Ước gì mình có đủ sức mạnh để ẩy khối thịt ấy ra khỏi nhà. Tôi muốn cuộc sống bình yên như trước giờ tôi vẫn sống với mẹ. Nhưng khi đi làm đồng về, mẹ tôi sẽ hỏi "cha đâu?" thì tôi biết trả lời thế nào. Cho nên, tôi đứng nép vào góc nhà rồi nhìn cha bằng hai con mắt của loài thú bị thương. Có vẻ như cha nhận ra vẻ khác lạ ấy của tôi nhưng ông không nói gì. Hoặc ông cho tôi là con nít, chẳng thèm chấp?

Trưa về, trong khi mẹ lo làm cơm thì cha đưa cho tôi chai thuỷ tinh nửa lít, bảo đến hỏi tiền trên mẹ rồi đi mua rượu cho ông. Tôi nói như thét: "Ông không có chân à?". Lập tức, ông tát tôi nảy đom đóm kèm theo câu nói mà đến giờ tôi vẫn còn nhớ mãi: "Đồ đàn bà!". Tôi đau nhưng không khóc, vẫn ngoan cố đứng tựa vào cột nhà, không hề nhúc nhích. Mẹ bỏ dở công việc, vội vã đến cầm chai ra ngoài. Lúc về, ngoài chai rượu mẹ còn mua thêm mấy gói lạc rang, loại một ngàn một gói. Cha ngồi, vừa nhâm nhi từng chén rượu vừa cho lạc vào nhai khau kháu. Cái dáng vẻ bụi bặm, phong trần ấy tôi không khi nào quên. Ông gọi tôi đến và bảo: "Mày phải uống đi cho nó có một chút khí chất. Không thì cũng là đồ bỏ đi thôi con ạ!". Tôi ghét cha. Và dường như những lời ông nói tôi đều bỏ ngoài tai. Tuy thế, tôi vẫn rón rén cầm chén rượu lên, chậm rãi đưa lên miệng. Cái vị cay xè thốc tháo từ miệng, chui tọt xuống họng làm tôi cứng đơ cả lưỡi, mắt nhắm nghiền.

Cha ào ạt đi như lúc ào ạt về. Mẹ không buồn mà cũng không vui mừng. Chỉ có tôi là cảm thấy khấp khởi trong lòng. Năm nào cũng vài ba lần như thế. Hồi cha bỏ đi tôi mới lên năm. Ngày nhỏ tôi gần gũi với mẹ nhiều hơn nên việc cha bỏ đi cũng bình thường như chuyện mấy đứa bạn cạch mặt, không thèm chơi với tôi. Sau này, đủ hiểu biết hơn một chút, nghe người làng xì xào về cha mình, cộng thêm việc chứng kiến bao vất vả mà một mình mẹ phải gánh chịu, tôi bắt đầu thấy ghét cha. Mẹ tỏ ra không bằng lòng vì thái độ ấy của tôi. Nhưng mẹ không quát mắng hay bắt tôi phải thế này thế nọ mà đêm đêm, khi nằm ngủ, mẹ chỉ vuốt vuốt lên tóc tôi rồi khóc thút thít. Tôi lặng đi trong bàn tay của mẹ.

Cha tôi đi biền biệt nhưng tin tức về ông lại khá phong phú ở làng. Có người bảo cha đang sinh sống như vợ chồng với một người đàn bà ít hơn mẹ năm tuổi. Người khác lại bảo cha đã có hai con với cô thư ký của mình. Cha đang là giám đốc, rất giàu. Còn nhiều nữa... Rồi họ kết luận cha có số đào hoa, đi đâu cũng được đàn bà săn đón, chẳng lo không có chốn ăn ngủ. Mẹ nghe được rồi im lặng. Tôi cũng im lặng nhưng lòng thì nhói lên bao giận hờn, trách cứ, có cả niềm thương bản năng dành cho mẹ. Cha có số đào hoa. Còn mẹ thì có số gì? Hay mẹ không nhận ra  mình đang có trong tay một báu vật? Để cả đời cun cút ôm khổ cực vào mình.

Tôi lớn lên, khuôn mặt giống cha như đúc. Khiến ai đó trong làng nhìn tôi và lấy làm e ngại. Họ sợ tôi sau này cũng sẽ như cha. Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Nhưng tôi biết, sẽ chẳng bao giờ tôi giống như cha. Tôi ghét khuôn mặt của mình và rất ít khi soi gương. Tôi sợ nhìn vào gương, lại phải gặp cha. Để rồi tôi lại tự dằn vặt, sao khuôn mặt tôi không giống khuôn mặt của me?

Hân bảo: "Tính Sơn chẳng giống với khuôn mặt tẹo nào!". Tôi cười cười: "Khuôn mặt Sơn làm sao?". Hân bảo: "Thì có chút gì đó lãng tử, góc cạnh... Những người mang khuôn mặt như thế chẳng ai hiền lành lại có vẻ gì đó uỷ mị như...". Hân ngập ngừng không nói nữa. Tôi cũng không nói gì mà chỉ nhủ thầm trong bụng: "Sẽ chẳng bao giờ giống đâu Hân!".

Hân đến xóm trọ này trước tôi. Nên tính tình ai như thế nào đều biết cả. Khi tôi đến xóm trọ này, người đầu tiên tôi gặp là Hân. Hân vui vẻ làm quen với tôi rồi cho tôi biết tính tình của mỗi người trong xóm trọ để tôi dễ bề ứng xử. Mãi sau này tôi mới biết, ấn tượng đầu tiên của Hân về tôi chính là khuôn mặt. Nó làm Hân suốt đêm nghĩ về. Tôi không hề vui vì điều đó nhưng vẫn quý Hân.

Khi còn ở nhà tôi vẫn hằng nung nấu ý định đi xa. Tôi muốn đi đâu thật xa, để không còn phải chạm mặt cha mỗi năm vài ba lần. Tôi cũng muốn làm được thật nhiều tiền để mẹ bớt khổ, bù đắp cho mẹ suốt những năm vò võ một mình nuôi tôi. Bởi thế, khi đi học xa nhà, tôi không bù khú bạn bè, không liên hoan này nọ mà chúi đầu vào học. Mỗi năm chỉ về nhà một lần vào đúng dịp Tết. Thời gian ấy, cha sẽ không về.

Hân học trường Mỹ thuật, còn tôi học trường Văn hoá. Tôi và Hân học sáng, còn buổi chiều ở nhà thỉnh thoảng vẫn sang phòng nhau chơi, nói chuyện. Chị Vân bảo: "Hai đứa này giống như chim câu, suốt ngày quấn lấy nhau thôi. Chuẩn bị nồi niêu mà góp gạo thổi cơm chung đi nhé!". Lúc ấy, Hân cười ngượng nghịu. Thế mà tôi và Hân thổi chơm chung thật! Tôi thường đi làm về muộn nên Hân đảm trách việc nấu cơm, còn sau đó tôi có nhiệm vụ rửa bát. Tôi cảm thấy vui khi ăn cơm chung với Hân, tiết kiệm đâu chưa nói, chỉ thấy được gần hơn với không khí gia đình. Những bữa cơm làm tôi đỡ nhớ nhà hơn. Nhiều bữa đi làm về, thấy Hân vẫn đợi cơm mình, tôi lấy làm cảm động. Tôi bảo: "Sơn đi làm về muộn, Hân cứ ăn trước đi!". Hân bảo: "Có mấy người đâu, đợi Sơn về ăn cho vui cũng được mà!".

Hân người Bắc, gia đình cũng ở quê nhưng có khả giả hơn. Bởi thế, Hân không phải lo nhiều về các khoản chi tiêu mà có thời gian học hành. Tôi thì từ năm đầu đã chạy toáng tìm việc làm thêm. Hết chạy bàn đến bảo vệ. Cuối cùng đi gia sư. Được một thời gian thì tôi bỏ. Lý do hết sức cay nghiệt, khiến tôi càng ngày càng ghét khuôn mặt mình. Trong khi đợi đứa con ăn uống, tắm táp sạch sẽ, bà chủ nhà ra tiếp đón tôi rất ân cần. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt đắm đuối. Bà khen tôi có khuôn mặt điển trai, lãng tử. Tôi ngồi im lặng, mắt nhìn bà chủ nhà bằng vẻ bực tức. Đến khi bà có những hành động hết sức thân mật thì tôi vùng dậy tất tưởi đạp xe về nhà. Vừa đi vừa rủa thầm khuôn mặt mình. Tôi bị trời đày nên phải mang khuôn mặt của cha nhưng tôi đâu phải là ông ấy! Tôi sẵn sàng đổi khuôn mặt của mình cho ai đó. Dù khuôn mặt ấy có sứt sẹo thì tôi vẫn sẵn sàng đổi.


THƠ _ HƯƠNG CỨT

Published on 01:52, 11/01,2008

Hương cứt
Hương cứt
Hương cứt
Hương cứt
Hương cứt
Hương
Cứt
Hương
Cứt
Hương
Cứt
Hương cứt
Hương cứt
Hương cứt
Hương cứt
Hương cứt
Nghe đi
Ngửi đi
Trong cứt có hương
Trong hương có cứt...

(Tối 18-03-2008)


Thơ_Ngày lạ

Published on 06:24, 10/29,2008

 

Có những ngày mà mình cũng chẳng biết như thế nào nữa

Không rõ buồn vui

Chán nản cũng không rõ

Chỉ cảm thấy mình đang bấn loạn

Thế thôi!


Có những ngày chợt thấy mình đang rơi

                                                               rơi

                                                                     rơi

Mọi người bỏ mình đi hết

Thèm như Nguyễn Thế Hoàng Linh "giá mà có thể chết đi được một lúc"

Một lúc thôi

Rồi sau đó mình lại thấy yêu đời.


Có những ngày mình bỏ những cuộc vui đến tận thâu đêm suốt sáng

Ngồi bó gối một mình trong đêm đen

Đầu gối quá tai

Nhận ra mình đã là ai khác

Nụ cười, ánh mắt, suy nghĩ... đều của người khác

Mình đang không sống cho mình!


Có những ngày người thân nhìn mình dò xét

"Phải mày đó không?"

Thốt nhiên mình chẳng thấy bận lòng

Xách xe chạy ra hồ Gươm tìm một băng ghế rồi ngồi giữa những đôi đang yêu nhau

Mặc chiều đang rơi chầm chậm trên đầu...

7-6-2008


Thơ - Tháng chạp

Published on 19:11, 10/27,2008

Tháng chạp
Đủng đỉnh xuống phố
Thiếu nữ miệng cười
Gã trai lòng rối
Sợi nắng mỏng buông thõng
Phố dài ngun ngút
Chiếc lá chênh chao

        nỗi nhớ xoay vần...


Tháng chạp khoác mình mỏng manh khăn len
Mùa đan vội vã
Những dấu chân chạm nhẹ thềm phố cổ
Bắt gặp tiếng rao dịu hiền
Mà sao lòng mình đắng đót (?!)


Tặng em món quà tháng chạp
Rét ngọt tê tê
Hương tình yêu nở ra thơm ngát
Mắt lá đong đưa
Tháng chạp giấu mình

                                      vào em.

30-11-2005


1 2  Sau»