Sign up

MƯA HẠ

Published on 05:19, 10/15,2007

MƯA HẠ


Thè lưỡi uống đầy em
Những mạch máu tê mê chạy miết
Và anh say!..

Nắng vẫn xoãi đầy tay
Anh không còn khô khốc
Không còn bỏng rát
Khi anh ví mình là thớ đất chịu trận gió Lào

Cảm ơn em đơn giản vậy thôi
Đã nhường anh phần ngọt mát
Cho ý nghĩ anh đâm chồi làm hạt
Vạn vật quanh mình giương mắt xanh non

Em quấn anh bằng vũ khúc thần tiên
Làm thân thể anh luễnh loãng
Khát khao mềm nhũn
Anh uống em!...


KHÔNG TÊN 3

Published on 04:14, 10/05,2007

 

Chưa kịp cầm tay nhau để cùng đi qua mùa đông giá buốt
Cũng chẳng kịp nói một câu rất đỗi dịu hiền
Chúng mình bỗng xa nhau không một lời từ biệt
Trách ông trời sao lắm biến thiên...

  Chẳng kịp làm câu thơ cho buổi đầu hò hẹn
Chúng mình xa nhau. Nhưng chẳng biết về đâu
Buổi chiều ấy có nụ cười lấp lánh
Giờ biết làm gì... để quên được nhau!
  

Ừ thì thôi, đành đi về phía ấy
Không có em và nắng chói trên đầu
Anh bâng khuâng một mình tự hỏi:
Biết mai này... mình có thuộc về nhau?!

  20-8-2007


SỰ ĐIÊN RỒ CỦA NGÀY

Published on 00:04, 10/03,2007

Buổi sáng Con chim hoạ mi cất lên tiếng hót véo von Người người trông đợi Còn tôi thì im lặng không nói Khát khao có được một thanh âm khác loài chim ngày qua ngày quẩn quanh trong chiếc lồng và hót dưới sự tán dương của những tiếng cười có đủ ái, ố, hỉ, nộ... Nhưng người người lặng im như tôi đã từng im lặng trước chim Tôi bèn gọi cho tôi vào số 0985730629 Nhưng không ai trả lời Tổng đài báo “máy bận”.

Buổi trưa Tôi chạy mãi không đuổi kịp bóng mình Say rã rượi dưới nắng trời nhạt thếch - đến nỗi giác quan nhạy cảm nhất cũng bất bình Bóng đuổi tôi ngã dúi dụi vào vùng sa mạc toàn nắng là nắng Nắng đốt dộp môi, nắng thiêu dộp mắt, nắng khét da đầu... nắng ơi là nắng! Tôi ước gì có thể bốc hơi.

Buổi tối Tôi bỏ ra 20 ngàn để mua một bức kí hoạ chân dung Anh hoạ sĩ đường phố ngồi hý hoáy 30 phút Mọi người xung quanh trầm trồ thán phục Tôi không nhận ra được là tôi nữa Tôi phát hiện ra tranh cũng giống như người, đeo mặt nạ để thoả hiệp với sự bằng lòng

Ngày cứ việc qua...

13-08-1007


NỖI NIỀM NGÀY BÃO.

Published on 20:06, 10/02,2007

Trưa nay đi học về, tranh thủ online tí để chiều đi lấy nhuận bút thì đọc được thông tin cơn bão Lekima sắp đổ bộ vào Nghệ An và  Hà Tĩnh. Chợt thấy lòng nhói lên. Năm nào cũng vậy, cứ đến mùa này là bão lại về. Nhưng con người miền Trung lại lo lắng, thấp thỏm, ruột gan chẳng được yên. Thương  biết bao mấy đưa học trò miền Trung tụi mình, đi học xa, ra Hà Nội cũng ít khi phải chịu cảnh bão lụt nhưng mỗi lần nghe đài báo bão là lòng lại quặn lên, ngổn ngang trăm thứ. Đọc thấy sang ngày mai, vào khoảng  17-18h, và đến ngày 4-10 thì bão sẽ đổ bộ vào Nghệ An và đây cũng chính là tâm bão. Hu hu hu. Lo quá! Nghe nói, các vùng đồng bằng ven biển như Diễn Châu và Quỳnh Lưu nhà mình, bão sẽ ghé thăm hoành tráng nhất. Chẳng biết nhà mình có chống chọi được với cơn bão này không?! Hy vọng mọi người đều bình an. Thương nhất là đứa cháu gái mình. Chưa đầy 2 tuổi nhưng đã phải ở nhà với ông bà và cha, còn mẹ thì đã vào Nam đi buôn ve chai. Khi bão về, những là gió, là mưa, sấm chớp... không biết nó có cảm nhận được một sự ấm áp, che chở nào đó. Dù sao có mẹ thì vẫn hơn. Cố lên cháu nhé! Tết về chú mua quà! Bây giờ cũng chẳng thể bắt xe về mà chống bão với mọi người. Chỉ biết lòng lúc nào cũng đau đáu về nhà. Đành post bài thơ này lên, cùng chia sẻ với mọi người, mọi nhà. Hy vọng rồi tất cả sẽ bình yên. Nhân dân mình vốn kiên trung mà; vả lại đã từng trải qua biết bao cơn bão rồi, như thế này thì có nhằm nhò gì. Nhỉ!?        Gửi miền Trung 

Giảng đường chiều nay lòng như tơ rối

Khi nghe đài báo bão miền Trung

Nước trắng xoá, cửa nhà trôi bập bễnh

Em nhỏ ngác ngơ, nhìn nước trắng đồng!


Chẳng nơi nào như mảnh đất miền Trung

Nắng tháng năm thiêu đầu ngọn cỏ

Cơn gió Lào xiêu dáng em vò võ

Những chuyến đò trúc trắc qua sông…
   

Miền Trung ơi, sao lấp đầy nhớ mong

Đau đáu tim con những trưa vắng gió

Mẹ cúi gập lưng, cắt từng dẻ mạ

Mồ hôi rơi tong tóc xuống đồng xanh

  Bóng tối ùa về đêm bỗng hoá chòng chành

Chợt thấy mình không bao giờ hết nợ

Miền Trung ơi, nghẹn ngào bao giấc ngủ
Lời nguyện cầu xin gửi lại quê xưa!


Ngọn núi của mẹ tôi

Published on 08:11, 10/01,2007

Tôi hiện diện trong lòng mẹ tôi là một ngọn núi bời gió, bời cây. Mẹ xây đắp nên và ngày ngày mẹ lẳng lặng chăm sóc cho ngọn núi đó tươi tốt, ngập đầy màu xanh, ngập đầy hương hoa và tiếng chim ríu rít… Mẹ yêu ngọn núi của mình. Ngọn núi đó không ưa những cây hoa đổi màu, sáng trưa chiều tối không cùng một dạ. Chỉ có tiếng chim trong veo là xuất hiện trên núi, chỉ có gốc măng hiền ngoan mọc mầm trên núi… Ngọn núi của mẹ cương sức mùa đầy. Cũng có lúc bão giông, lũ quét. Ngọn núi của mẹ oằn oại, mình ngập trong con dốc nước ồ ạt chảy. Nhưng mẹ vẫn vui vì ngày sau đó ngọn núi của mình lại tươi tốt, sắc xanh tràn trề dưới ánh ngày lộng lẫy. Nhưng mẹ biết ngọn núi của mẹ vô tâm lắm! Cứ nhởn nhơ cợt đùa với ánh ngày sót lại, nhởn nhơ với tiếng chim hát ca không biết mệt mỏi. Mà đâu biết mỗi chiều mẹ lại trông về hướng núi, mắt nhìn xa xăm. Có biết bao người con hiện diện trong lòng mẹ là một ngọn núi? Mẹ xây nên ngọn núi để nương nhờ bóng mát, bóng núi thì to mà sao không che hết bóng mẹ?


NGHĨ VỀ BA

Published on 07:14, 10/01,2007

Con đi qua tuổi thơ chẳng có bàn tay của ba Để được ba bế bồng, dắt con đi dạo Đã nhiều đêm con thấy ba về như là một cơn bão Cơn bão qua rồi và bên con chẳng có ba.. Niềm vui tuổi thơ của con đã đi đâu rất xa Con chỉ biết quẩn quanh bên mẹ Lắng tai nghe nhịp tim khe khẽ Để đôi mắt trong veo u uẩn nỗi buồn! Mẹ cho con rất nhiều tình thương Lo cho con từ miếng cơm manh áo Mẹ vất vả để con đến trường cùng chúng bạn Con sẽ chẳng đủ đầy khi thiếu hơi ấm của ba... Đã nhiều lần mẹ đảo lại mái nhà Nhưng mùa đông gió vẫn luồn qua bức vách Mẹ ôm con rồi lặng lẽ khóc Niềm nhớ ba bị gió rét nhòa tan Mười tám tuổi con đã đủ lớn hơn Có thể sửa nhà che cơn gió rét Có thể tự lo để mẹ bớt khổ nhọc Nhưng lòng mẹ, con không thể thay ba! Ba ơi! Ba ở đâu sao chẳng về nhà?!


Chúc mừng bạn!

Published on 19:13, 10/12,2006

Nếu bạn có thể đọc được bài viết này, có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging


«Trước   1 2 3